Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Thursday
Sep 21st 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Giáo Hội

Giáo Hội

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta: Cần hoán cải!

Đức Thánh Cha nhắc các tín hữu là Chúa Giêsu đang chờ đợi chúng ta thay đổi đời sống, để được hạnh phúc hơn

L'Osservatore Romano ngày 20/6/2017

Có biết bao nhiêu lần chúng ta tự nhủ phải thay đổi nhưng rồi vẫn tiếp tục như cũ? Chúa Giêsu đang mời gọi chúng ta hãy đến với Người để Người ban hạnh phúc cho chúng ta.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã bàn về điều này trong buổi sáng thứ bẩy vừa qua tại Quảng Trường Thánh Phêrô, trong một buổi gặp gỡ được tổ chức hàng tháng cho các khách hành hương và tín hữu đến Rôma nhân dịp NămThánh của Lòng Thương Xót. Trích dẫn từ Phúc Âm ngày thứ bẩy của Thánh Luca, Đức Thánh Cha suy niệm về sự hoán cải.

Đức Thánh Cha Dòng Tên nhắc nhớ các khách hành hương hiện diện tại quảng trường, và nhấn mạnh lần nữa vào chiều kích nội tâm của việc hoán cải. “Thực ra trong việc này tất cả con người, cả tâm lẫn trí phải biến đổi để trở thành một tạo vật mới, một con người mới. Trái tim thay đổi và con người được canh tân đổi mới.”

Đức Thánh Cha giải thích: “Khi Chúa GIêsu mời gọi một người nào đó hoán cải, ngài không xử sự như một thẩm phán, nhưng bằng việc đến gần gũi thân mật với chúng ta.”

“Chúa Giêsu thuyết phục con người bằng lòng nhân hiền, bằng tình yêu, và qua hành động này Chúa chạm đến tận đáy sâu của trái tim con người, và họ cảm thấy bị hấp dẫn bởi tình yêu Chúa và được thúc đẩy để thay đổi cuộc đời.”

Bao lâu phải thay đổi một lần

Đức Thánh Cha hỏi: “Đã bao lần chúng ta cảm thấy cần phải thay đổi toàn diện con người chúng ta? Bao nhiêu lần chúng ta đã tự hỏi: ‘Tôi phải thay đổi, tôi không thể tiếp tục thế này… Cuộc đời tôi trên lối đi này, sẽ không mang lại hoa trái, sẽ là một cuộc sống vô nghĩa và tôi sẽ không hạnh phúc.’ Đã biết bao nhiêu lần ý tưởng này đã ám ảnh chúng ta, biết bao lần!”

Ngài tiếp: “Và Chúa Giêsu ở bên chúng ta với hai bàn tay vươn ra mời gọi: ‘Lại đây, hãy đến với Ta. Ta sẽ tác động: Ta sẽ thay đổi trái tim con; Ta sẽ thay đổi đời sống con; Ta sẽ làm cho con được hạnh phúc.’

Bạn có tin như vậy không?

“Nhưng chúng ta có tin như vậy hay không? Bạn nghĩ sao? Bạn có tin như vậy không? Xin hãy bớt vỗ tay nhưng hãy lên tiếng nhiều hơn: các bạn có tin hay không tin? [dân chúng nói: “Có!”] “Sự kiện là như thế này. Chúa Giêsu đang ở bên chúng ta, và đang mời gọi chúng ta thay đổi đời sống. Chính Người, cùng với Chúa Thánh Thần, đã gieo vào lòng chúng ta nỗi thao thức phải thay đổi đời sống, và trở nên tốt lành hơn.”

Đức Thánh Cha khuyến khích các tín hữu đón nhận lời mời gọi của Chúa Giêsu, và không chống trà, vì chỉ khi chúng ta mở lòng ra cho tình thương xót của Chúa thì chúng ta mới tìm được sự sống và niềm vui thật sự.

Ngài kết luận và nói rằng mọi người sẽ có hạnh phúc hơn nếu: “Chúng ta chỉ cần mở rộng cánh cửa, và Chúa Giêsu sẽ làm mọi sự. Người sẽ làm mọi sự, nhưng chúng ta phải mở lòng thật rộng để Chúa có thể chữa lành và giúp chúng ta tiến bước.”

Cầu nguyện cho kẻ thù có thể hàn gắn vết thương của chúng ta

Đức Thánh Cha nhắc các tín hữu về quyền năng gấp đôi của cầu nguyện

Vatican: ngày 14 tháng 6, 2016

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha đã giảng trong Thánh Lễ sáng nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta: “Cầu nguyện cho kẻ thù có thể hàn gắn vết thương lòng của chúng ta .”

Nhắc lại thời thơ ấu của ngài tại Á Căn Đình, khi dân chúng cầu nguyện cho các nhà độc tài phải xuống hỏa ngục, Đức Thánh Cha nhắc là chính Chúa Giêsu đã dậy chúng ta phải yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những người đàn áp chúng ta.

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha suy niệm về bài Phúc Âm hôm nay của Thánh Mát Thêu lúc Chúa Giêsu bảo các môn đệ phải yêu mến kẻ thù, và ghi nhận rằng lời phán dậy này tương phản với những gì các luật sĩ giảng dậy thời đó: “Anh em phải yêu láng giềng và thù ghét kẻ thù.”

Đức Thánh Cha nói: “Luật Do Thái đã được giảng dậy một cách quá lý thuyết, chỉ dựa trên từ ngữ của lề luật thay vì trên tình yêu Thiên Chúa ngay tại trọng tâm của lề luật đó.”

Vì thế, Đức Thánh Cha giải thích: “Chúa Giêsu lập lại giới răn quan trọng nhất trong Cựu Ước: ‘Yêu Thiên Chúa hết lòng, hết sức, hết linh hồn, và yêu láng giềng như chính mình.’” Ngài than phiền rằng đây không là chính trọng tâm của những gì các luật sĩ giảng dậy, vì họ chỉ chú trọng đến những chi tiết và các trường hợp cá nhân.

Tuy nhiên, ngài giải thích: Chúa Giêsu đã trình bầy ý nghĩa đích thực của lề luật Người đến để kiện toàn, bằng cách đưa ra những thí dụ để diễn tả các giới răn dưới một ánh sáng mới, và chứng tỏ rằng tình yêu quảng đại hơn ngôn ngữ của lề luật: “Từ câu ‘Không được giết người’ có nghĩa là không được xỉ nhục hay giận dữ anh chị em mình, đến việc khuyên cho áo ấm cho người chỉ xin mìnhđáo mỏng, hay đồng hành xa hơn với người xin mình cùng đi với họ một dặm.”

Hành trình chữa lành

Kết quả này, Đức Thánh Cha đề cao, không phải là để kiện toàn lề luật, mà là để giúp hàn gắn vết thương lòng của chúng ta. Ngài ghi nhận trong Phúc Âm Mát Thêu, khi Chúa Giêsu giải thích các giới răn, có một hành trình chữa lành. “Tất cả các trái tim bị tổn thương vì tội lỗi – như mỗi người chúng ta đều đã bị như thế - đều phải bước theo hành trình chữa lành này để có thể trở nên giống ‘Chúa Cha nhiều hơn, là Đấng toàn thiện,”

Đức Thánh Cha nói: “Bước cuối cùng và khó khăn nhất trên hành trình tiến tới sự toàn thiện này nằm trong lời Chúa Giêsu trong bài đọc hôm nay: “Anh em đã nghe luật dậy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.”

Cầu nguyện làm có thể được những gì

Đức Thánh Cha nhắc nhớ rằng khi còn thơ ấu, ngài thấy dân chúng cầu nguyện để Thiên Chúa đầy ải các lãnh tụ độc tài thời đó xuống hỏa ngục, nhưng ngài nói: Chúa kêu gọi chúng ta hãy xét lại lương tâm và cầu nguyện cho kẻ thù.

Trước khi kết thúc, Đức Thánh Cha Phanxicô cầu xin Thiên Chúa ban cho chúng ta ân sủng là có thể cầu nguyện cho những ai hành hạ và áp bức chúng ta vì quyền năng của việc cầu nguyện sẽ làm được hai điều: “sẽ biến cải người ấy trở thành tốt hơn và sẽ làm cho chúng ta trở nên giống như các con cái của Cha trên Trời nhiều hơn.”

Làm sao để trở nên ‘Muối của Đất’ và ‘Ánh Sáng của Thế Gian’

Tại nhà nguyện Thánh Mác Ta, Đức Thánh Cha Phanxicô nói: bình điện giữ cho ‘Ánh Sáng’ của chúng ta không tắt là Cầu Nguyện

Vatican ngày 7/6/2016

Các Kitô hữu phải là muối đất và ánh sáng cho trần gian, và có một bình điện chúng ta có thể dùng mà không bao giờ hết cả.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha nhấn mạnh trong Thánh Lễ hàng ngày hôm nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta, trong khi ngài trích dẫn Phúc Âm trong ngày.

Đức Thánh Cha nhắc đến đoạn Chúa Giêsu bảo các môn đệ: “Anh em là muối đất,” “Anh em là ánh sáng cho trần gian.” Ngài nói: Các Kitô hữu phải là muối và ánh sáng, nhưng không bao giờ được giữ cho riêng mình: muối phải làm cho thêm vị ngon, và ánh sáng phải soi sáng cho kẻ khác.

Bình điện

Đức Thánh Cha tiếp và hỏi: “Một Kitô phải làm gì khiến cho muối không hết, và dầu trong đèn không cạn?” Ngài giải thích rằng bình điện giúp cho có ánh sáng chính là việc cầu nguyện.

Ngài khuyên: “Có rất nhiều điều các bạn có thể làm, nhiều công trình bác ái, nhiều đóng góp lớn lao cho Giáo Hội – một Đại Học Công Giáo, một trường học một bệnh viện – bạn có thể được ân thưởng vì dâng cúng cho Giáo Hội một đài kỷ niệm, nhưng nếu bạn không cầu nguyện, thì ánh sáng của bạn vẫn lu mờ.”

Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp: cầu nguyện là điều làm rực sáng đời sống Kitô, và là một vấn đề “quan trọng”. Ngài nhấn mạnh rằng lời cầu của chúng ta, bằng mọi hình thức, phải xuất phát tự trái tim.

Nói về việc các Kitô hữu phải là muối đất, ngài ghi nhận: “chỉ có thể thật là muối khi ban tặng cho kẻ khác.” Điều này, Đức Thánh Cha giải thích là một thái độ Kitô khác: “Tự cho đi chính mình, ban tặng mùi vị cho đời sống kẻ khác, góp mùi vị cho nhiều sự việc bằng sứ điệp của Phúc Âm.”

Làm sao để không hết muối và ánh sáng

Ngài tiếp: “Muối là thứ phải mang ra dùng, không được giữ cho riêng mình, mà phải ban tặng cho kẻ khác. Thật lạ lùng, cả muối lẫn ánh sáng là để cho người khác, không phải dành cho mình: muối không tự nó có vị mặn; ánh sáng không tự nó chiếu dõi.”

Ngài công nhận: “Dĩ nhiên, bạn có thể tự hỏi bao lâu thì muối và ánh sáng sẽ cạn và tắt, nếu chúng ta cứ tiếp tục cho đi. Nhưng, ở đây là chỗ quyền năng của Thiên Chúa can thiệp.” Đức Thánh Cha giải thích: vì các Kitô là muối được Thiên Chúa ban cho chúng ta khi chịu phép Rửa Tội, đây là một quà tặng không bao giờ hết.”

Đức Thánh Cha Phanxicô khuyên các Kitô hữu hãy chiếu sáng và luôn luôn vượt thắng chước cám dỗ là chỉ chiếu sáng cho riêng mình. Đức Thánh Cha gọi đây là ‘một tu đức tự soi gương.’ “Đây là một điều xấu” nếu chỉ muốn chiếu sáng riêng mình.

Ngài kết luận: “Hãy là ánh sáng để soi dẫn, làm muối để có vị mặn, và để giữ cho khỏi hư thối.

Đức Thánh Cha ngợi khen những phụ nữ can đảm của Giáo Hội

Vatican, Ngày 31/5/2016

Gương Mẹ Maria ra đi và vui vẻ phục vụ là điều tất cả mọi Kitô hữu cần noi theo nếu muốn là những tín hữu đích thực. Đức Thánh Cha Phanxicô nói như vậy trong Thánh Lễ sáng nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha trích dẫn từ bài đọc hôm nay trong Lễ Thăm Viếng để tuyên dương thái độ phục vụ của Mẹ Maria khiến cho Mẹ đã ra đi viếng thăm bà Êlizabét. Ngài ngợi khen các thế hệ phụ nữ trong Giáo Hội đã noi theo gương sáng của Mẹ Maria.

Ngài nói: “Các Kitô hữu mặt nhăn nhó hay tỏ vẻ bất mãn, các Kitô đáng buồn là điều rất xấu xí. Thật hết sức xấu xí. Tuy nhiên, họ không hoàn toàn là Kitô hữu. Họp tưởng mình là Kitô hữu nhưng không hẳn được như vậy. Đây là sứ điệp Kitô. Và trong bầu khí vui tươi hôm nay, phụng vụ ban cho chúng ta một quà tặng, tôi muốn nhấn mạnh hai điều: thứ nhất là một thái độ, và thứ hai là một dữ kiện. Thái độ là phục vụ và giúp đỡ kẻ khác.”

Đức Thánh Cha giải thích rằng Phúc Âm mô tả Mẹ Maria tức thì ra đi không do dự để thăm bà chị họ, mặc dù đang có thai và dọc đường nhiều nguy hiểm. Ngài nói, thiếu nữ 16 hay 17 tuổi này đã bầy tỏ lòng can đảm khi tức thì trỗi giậy lên đường.

Ngài nói: “Lòng can đảm của các phụ nữ. Những phụ nữ can đảm hiện diện trong Giáo Hội: họ giống như Mẹ Maria. Các phụ nữ này nuôi dưỡng gia đình, các phụ nữ có trách nhiệm nuôi nấng đàn con, phải đối phó với biết bao khó khăn, đau đớn, những phụ nữ phài chăm sóc người bệnh tật… Rất can đảm, họ trỗi giậy để giúp đỡ tha nhân. Phục vụ cho kẻ khác là dấu chỉ của các Kitô. Ai không sống để phục vụ kẻ khác, thì không phục vụ để sống. Phục vụ kẻ khác và tràn đầy niềm vui là thái độ tôi muốn nhấn mạnh hôm nay. Có niềm vui trong việc phục vụ tha nhân.”

Đức Thánh Cha nói rằng Mẹ Maria đã có thể chăm sóc cho bà Êlizabét vì Mẹ đã ra đi đến thăm bà.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: nếu chúng ta có thể học hỏi hai điều này là phục vụ tha nhân và đến với họ thì thế giới này sẽ thay đổi nhiều lắm.

“Đến với người khác cũng là một dấu chỉ khác của người Kitô. Những người tự cho mình là Kitô hữu mà không đến với kẻ khác và gặp gỡ họ thì không hoàn toàn là Kitô hữu. Phục vụ và đến với tha nhân, cả hai điều này đòi hỏi phải từ bỏ mình: ra đi gặp gỡ kẻ khác, vòng tay ôm lấy họ. Qua việc phục vụ của Mẹ Maia cho kẻ khác, qua sự gặp gỡ này, lời hứa của Chúa được đổi mới và được tái lập ngay bây giờ, như đã xẩy ra lúc đó. Và đó chính là Đức Chúa – như chúng ta đã được nghe trong bài đọc thứ nhất hôm nay: “Đức Chúa là Chúa chúng ta, đang ở giữa anh em’ – Đức Chúa là việc giúp đỡ tha nhân, Đức Chúa là việc gặp gỡ kẻ khác.”

Đức Thánh Cha: Cần hoán cải hàng ngày

Tại nhà nguyện thánh Mác Ta, Đức Thánh Cha Phanxicô nói: Muốn nên thánh thực ra rất giản dị, vì phải được thực hiện từng bước một mỗi ngày

Ngày 24, tháng 5, 2016

L'Osservatore Romano

Nếu chúng ta muốn trở nên thánh, chúng ta cần phải cải thiện mỗi ngày.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích như vậy trong bài giảng hàng ngày của Thánh Lễ tại nhà nguyện thánh Mác Ta, trích dẫn từ bài đọc hôm nay là Thư Thứ Nhất của Thánh Phêrô, được ngài gọi là “tiểu luận về sự lành thánh.”

Đức Thánh Cha nhấn mạnh vào bốn yếu tố cần thiết để chúng ta được nên thánh hàng ngày: hoán cải, can đảm, hy vọng và ân sủng.

Hoán cải

Dựa theo lá Thư của Thánh Phêrô, Đức Thánh Cha nhấn mạnh rằng việc hoán cải chúng ta được mời gọi, có nghĩa là một cố gắng liên tục để thanh tẩy trái tim.

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích: “Hoán cải hàng ngày, không có nghĩa là phải đánh mình để đền tội khi làm điều sai trái.

Ngài nói: “Không, không: không có những hoán cải nhỏ nhặt… nếu bạn không thể nói xấu người khác, thì bạn đã đi đúng con đường nên thánh. Thật dễ dàng! Tôi biết là bạn chưa bao giờ nói xấu ai, phải không? Đó là chuyện nhỏ…’Tôi muốn chỉ trích một người láng giềng, một bạn cùng sở’: hãy cắn lưỡi nhẹ một chút. Lưỡi bạn sẽ hơi sưng, nhưng linh hồn bạn sẽ lành thánh hơn trên con đường này. Không có gì to tát, không có việc hành xác: không cần phải như vậy, thật là giản dị. Xin đừng lui bước, mà phải luôn luôn tiến bước, phải chăng? Và với ơn sức mạnh.”

Can đảm

Suy niệm về bài đọc, Đức Thánh Cha nói rằng lành thánh có nghĩa là “bước đi trong sự hiện diện của Thiên Chúa mà không có gì bị trách cứ:”

Ngài nói: “Nên thánh là một hành trình; không thể mua được. Không thể bán được. Không thể cho đi. Nên thánh là một hành trình phải thực hiện để đi tới sự hiện diện của Thiên Chúa: không có một ai có thể làm việc này thay tôi. Tôi có thể cầu nguyện cho một người nào đó được nên thánh, nhưng người đó phải hoạt động để tiến tới sự lành thánh, chứ không phải tôi. Bước đi trong sự hiện diện của Thiên Chúa, là hành trình toàn hảo.”

Ngài tiếp: Sự lành thánh hàng ngày có thể “vô danh”, nhưng không nhút nhát, vì “con đường nên thánh đòi hỏi phải can đảm.”

Đức Thánh Cha nhấn mạnh: “Thiên Quốc của Chúa Giêsu thuộc về những ai có can đảm tiến bước” và theo ngài, can đảm được sinh ra nhờ hy vọng, đây là một yếu tố khác dẫn đưa tới sự thánh thiện. Ngài ghi nhận, khi gặp gỡ Chúa Giêsu, chúng ta có được lòng can đảm ‘biết hy vọng.’

Hy vọng và ân sủng

Đức Thánh Cha nhận xét: Yếu tố thứ ba của hành trình nên thánh xuất hiện trong lời thánh Phêrô: “Hãy đặt hết niềm hy vọng vào ân sủng ấy.”

Đức Thánh Cha nói:  Chúng ta không thể tự mình trở nên thánh. “Không thể được, vì đó là nhờ ơn Chúa. Là người tốt lành, thánh thiện là bước tới mỗi ngày ‘một bước nhỏ’ trong đời sống Kitô, là một ân sủng của Chúa và chúng ta phải cầu xin để có thể làm được.” Can đảm là một hành trình, một hành trình chúng ta phải đi với  lòng can đảm, với niềm hy vọng và với ước nguyện là có thể lãnh nhận ân sủng này. Và hy vọng: niềm hy vọng của hành trình.”

Trong bài giảng, Đức Thánh Cha khuyến khích các tín hữu hãy đọc chương XI của lá thư gửi tín hữu Hippry, kể lại hành trình của các tổ phụ chúng ta, là những người đầu tiên được Chúa mời gọi,” kể cả Abraham, là “người đã ra đi mà không biết mình đi đâu. Nhưng đã đi với niềm hy vọng.'”

Đức Thánh Cha nói: Cần vượt thắng những gì là thế tục

Tại nhà nguyện Thánh Mác Ta, Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng ngay cả những vị đại thánh cũng phải vất vả mới chống trả được các chước cám dỗ

Vatican: Ngày 17 tháng 5, 2016

Trần thế sẽ cố gắng quyến rũ các bạn, nhưng xin đừng chào thua.

Theo Radio Vatican, Đức Thánh Cha khuyên như vậy trong Thánh Lễ hôm nay tại nhà nguyện Thánh Mác Ta, khi ngài giảng về Phúc Âm trong ngày khi các môn đệ Chúa Giêsu tranh luận với nhau xem ai là người cao trọng nhất.

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích: “Khi các vị đại thánh nói rằng họ ‘rất tội lỗi’, lý do là vì họ đã ôm ấp những gì là trần thế trong người họ và họ đã có rất nhiều lần bị cám dỗ bởi thế tục.”

Đức Thánh Cha người Á Căn Đình khẳng định: “Không ai trong chúng ta có thể nói rằng: ‘Tôi là người thánh thiện và trong sạch.’”

Ngài nói: “Tất cả chúng ta đều bị cám dỗ bởi những điều này. Chúng ta bị cám dỗ là phải diệt trừ người khác để leo lên cao hơn. Đây là một cám dỗ trần thế, là một cám dỗ gây chia rẽ và phá hủy Giáo Hội. Đây không phải là thần khí của Chúa Giêsu.”

Xin đừng để bị quyến rũ

Đức Thánh Cha Phanxicô than phiền rằng trong khi Chúa Giêsu đang tiên báo cho các môn đệ về sự chịu xỉ nhục và chịu chết sắp xẩy ra cho Ngài, thì họ lại chỉ lo nghĩ đến những gì là trần thế, như là ai sẽ trở thành người quyền năng nhất trong bọn họ.

Suy niệm về điều này, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc lại điều Chúa Giêsu lưu ý các môn đệ: “Nếu ai là kẻ muốn được cao trọng nhất thì phải là người bé mọn nhất và là đầy tớ của mọi người.”

Đức Thánh Cha khuyên các tín hữu hãy vượt thắng sự quyến rũ của những gì là trần thế và tham vọng của con người, và lưu ý những người chỉ muốn leo thang trong xã hội, và bị cám dỗ để diệt trừ người khác và đạt tới đỉnh cao.

Ngài nói: “Dọc theo con đường Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta đi, nguyên tắc chỉ đạo là việc phục vụ. Cao trọng hơn cả là những ai phục vụ nhiều nhất, phục vụ tha nhân nhiều nhất, chứ không phải là kẻ chỉ khoác lác, chỉ tìm kiếm uy quyền, tiền bạc… danh tiếng, và cao ngạo. Không, những người đó không phải là những kẻ cao trọng nhất.”

Ngài tiếp: “Điều này xẩy ra trong mọi tổ chức của Giáo Hội: giáo xứ, trường đại học, các cơ quan khác, ngay cả tại các giáo phận…tất cả mọi nơi.  Luôn luôn có những tham vọng về những gì là trần thế, và đó là  tài sản, hư danh và kiêu ngạo.”

Đức Thánh Cha Phanxicô nhấn mạnh: “Phục vụ và khiêm tốn, y như Chúa Kitô đã trình bầy cho các Tông Đồ và mong đợi nơi các tín hữu của Chúa hôm nay, là ‘con đường chân chính của đời sống Kitô.’”

Đức Thánh Cha kết thúc bằng lời nguyện xin Thiên Chúa “chỉ đường cho chúng ta, để chúng ta hiểu rằng việc yêu quý thế gian, và những gì là trần thế, là kẻ thù của Thiên Chúa.”

Bải giảng của Đức Thánh Cha về Dụ ngôn Người Con Hoang Đàng

Ngày 11 tháng 5, 2016

Bải giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong buổi yết kiến chung:

Anh chị em thân mến

Hôm nay chúng ta hãy suy niệm về dụ ngôn Người Cha nhân hậu. Về người cha và hai người con, và giúp chúng ta biết về lòng thương xót vô bờ của Thiên Chúa.

Chúng ta bắt đầu từ đoạn cuối, nghĩa là về niềm vui của tấm lòng người Cha, khi nói: “Hãy lấy con bê béo làm thịt. Rồi chúng ta hãy mở tiệc ăn mừng, vì con ta đã chết, thì nay đã sống, đã mất, thì nay lại tìm thấy” (Luca 15: 23-24). Với những lời này, người Cha ngăn không cho người con thứ mở miệng nói khi anh muốn thú tội: “Con chẳng đáng được gọi là con Cha nữa…” (19). Tuy nhiên lời nói này quá đau lòng đối với trái tim người Cha, nên ông đã mau mắn phục hồi phẩm giá của người con: mau lấy áo đẹp nhất, nhẫn và dép. Chúa Giêsu không mô tả một người Cha bị xúc phạm và tức giận, một người cha, chẳng hạn, nói với con: “Mày sẽ phải đền tội.” Không, người Cha đã ôm lấy anh, chờ đợi anh với lòng thương mến. Ngược lại, điều độc nhất ông tâm niệm là đứa con đứng trước ông đã được an toàn, và điều này làm cho ông vui sướng và ông cần phải ăn mừng. Việc đón mừng người con trở về được mô tả rất cảm động. “Anh ta còn ở đằng xa thì người Cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.” (20). Thật là dịu hiền biết bao; ông thấy anh tận đàng xa: điều này có nghĩa gì? Đó là người Cha đã ngày ngày bước ra khỏi cửa để trông ngóng phía con đường, mong con trở về; đứa con đã làm tất cả mọi điều xấu xa, nhưng người Cha vẫn chờ đợi. Lòng nhân từ của người Cha đẹp đẽ biết bao!

Lòng thương xót của người Cha chan hoà, vô điều kiện, và được bầy tỏ ngay trước khi người con mở miệng xin lỗi. Người con chắc chắn đã biết mình có tội và công nhận điều này: “Con đã có tội…xin coi con như một người làm công cho cha vậy”(19). Nhưng những lời này đã tan biến trước sự tha thứ của người Cha. Cái ôm và hôn của người Cha làm cho anh hiểu rằng anh luôn luôn vẫn được coi là một người con, bất kể sự gì. Giáo huấn này của Chúa Giêsu rất quan trọng: điều kiện để chúng ta được làm con cái Chúa là kết quả của tình yêu trong trái tim người Cha; điều ấy không phụ thuộc vào sự kiện chúng ta có xứng đáng hay có làm việc lành hay không, và vì thế, không ai có thể lấy mất đi điều này, ngay cả qủy dữ! Không ai có thể lấy mất đi phẩm giá này.

Lời này của Chúa Giêsu khuyến khích chúng ta không bao giờ tuyệt vọng. Tôi nghĩ đến những người cha và mẹ lo lắng khi thấy con cái xa cách, và bước vào con đường hiểm nguy. Tôi nghĩ đến các cha sở và các thầy cô giáo lý đôi khi nghĩ rằng công trình của họ vô ích. Nhưng tôi cũng nghĩ đến những ai đang ở trong tù và cho rằng cuộc đời họ đã chấm dứt; tất cả những ai đã làm những lựa chọn sai lầm và không còn hy vọng về tương lai; hay tất cả những ai đang đói khát lòng thương xót và tha thứ và tin rằng họ không xứng đáng… Trong bất cứ hoàn cảnh nào trong đời sống, tôi không được quên rằng tôi không bao giờ không còn là một đứa con của Thiên Chúa, của một người Cha luôn yêu thương tôi và chờ đợi ngày tôi quay về. Ngay trong những hoàn cảnh tệ hại nhất trên đời, Chúa luôn chờ đợi tôi, Chúa muốn ôm lấy tôi, Chúa chờ đợi tôi.

Còn có một người con khác trong dụ ngôn, người con cả; anh ta cũng cần phải khám phá được lòng thương xót của người Cha. Anh ta đã luôn luôn ở nhà, nhưng lại hoàn toàn khác biệt với người Cha! Lời anh nói thiếu sự dịu hiền: ”Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng bao giờ trái lệnh…Nhưng khi đứa con kia của cha trở về…’ (29-30). Chúng ta thấy có sự khinh miệt, anh ta không nói “em con”, anh ta chỉ nghĩ đến mình; anh khoe khoang là luôn luôn ở bên người cha và hầu hạ ông; tuy nhiên anh ta chưa bao giờ sống vui vẻ trong sự gần gũi này. Bây giờ, anh ta trách móc người cha là chưa bao giờ cho anh ta một con dê để đãi bạn bè. Tội nghiệp cho người Cha! Một đứa con bỏ đi, còn đứa kia thì thật sự chưa bao giờ gần gũi mật thiết với ông! Nỗi đau của người Cha cũng giống như nỗi đau của Thiên Chúa, nỗi đau của Chúa Giêsu khi chúng ta xa cách Chúa, hay khi chúng ta đi lạc xa đường hay là chúng ta gần gũi mà không thực sự đang gần gũi.

Người con cả cũng cần sự thương xót. Người công chính, những ai tin rằng mình công chính, cũng cần được thương xót. Đứa con này biểu tượng cho chúng ta khi chúng ta tự hỏi xem có nên làm việc vất vả như thế hay không khi chúng ta không nhận được phần thưởng nào. Chúa Giêsu nhắc chúng ta rằng chúng ta không ở trong nhà Cha để được ân thưởng, nhưng vì chúng ta có phẩm giá là những đứa con có trách nhiệm. Không phải là việc mặc cả với Chúa, nhưng là đi theo Chúa Giêsu, Đấng hy sinh hết mình và chịu chết trên thập giá.

“Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng và vui vẻ” (31). Đó là điều người Cha nói với con cả. Đó là  luận lý của lòng thương xót! Người con thứ cho rằng mình đáng bị trừng phạt vì đã có tội; trong khi người con cả lại chờ đợi một phần thưởng cho việc phục vụ của mình. Hai người con không nói gì với nhau; họ sống theo hai tư tưởng khác nhau, nhưng cả hai đều suy nghĩ theo một luận lý hoàn toàn xa lạ đối với Chúa Giêsu: nếu bạn làm điều tốt bạn được thưởng, nếu bạn làm điều xấu thì bạn bị phạt. Và đây không phải là luận lý của Chúa Giêsu. Không phải như vậy! Lý luận ấy đã bị lật đổ bởi lời người Cha: “Chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy” (31). Người Cha tìm lại được người con, và bây giờ ông có thể đem nó về với người anh! Không có người em thi người anh không còn là một “người anh”. Niềm vui lớn lao của người Cha là được thấy hai người con công nhận nhau là anh em.

Hai người con có thể quyết định là kết hiệp với nhau trong niềm vui của người cha hay là từ chối. Họ phải tự hỏi về ước muốn và viễn ảnh họ có về đời sống của họ. Dụ ngôn kết thúc nhưng không cho biết kết quả: chúng ta không biết người con cả sẽ làm gì. Và đây là một sự thúc đẩy cho chúng ta. Phúc Âm này dậy chúng ta rằng cả hai đều cần phải bước vào nhà người Cha và tham dự vào niềm vui của ông, trong sự ăn mừng về lòng thương xót và tình huynh đệ. Anh chị em thân mến, chúng ta hãy mở lòng để cũng trở nên có lòng “nhân hậu như người Cha”

Xin đừng là một Kitô hữu ‘xác ướp’ hay một Kitô hữu ‘lang thang’

Tại nhà nguyện Thánh Mác Ta, Đức Thánh Cha nhắc rằng chỉ có Chúa Giêsu mới là con đường

Vatican: ngày 3, tháng 5, 2016

Hôm nay Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc rằng muốn là một Kitô hữu thì con đường độc nhất để theo là Chúa Giêsu, vì Người đã nói: “Ta là con đường.”

Ngược lại với những người đi theo Chúa Giêsu vì Chúa là con đường, Đức Thánh Cha lưu ý những ai đang chỉ là những Kitô hữu “xác ướp” hay một Kitô hữu “lang thang”.

Các Xác Ướp 

“Các Kitô hữu đứng yên, không tiến bước, là các phi-Kitô. Chúng ta không biết chắc họ là ai. Họ là những Kitô hữu hơi bị ‘vô thần hóa’: là những người đứng yên không tiến bước trong đời sống Kitô, không để cho hoa trái của Tám Mối Phúc Thật nở hoa trong đời sống, họ không thực hiện các công trình của lòng thương xót… họ bất động. Tôi xin lỗi khi phải nói rằng họ là những xác chết đã ướp, một xác chết về tinh thần. Có những Kitô hữu là những ‘xác chết về tinh thần,’ bất động. Họ không làm điều gì xấu nhưng họ không làm điều gì tốt.”

Nhng k lang thang

“Họ là những kẻ lang thang trong đời Kitô. Trong đời, họ quay tới quay lui, và vì thế họ đánh mất sự huy hoàng của việc đến gần Chúa Giêsu trong đời sống Chúa Giêsu. Họ lạc đường vì họ liên tục xoay trở, và thường khi chọn lối sai, dẫn đưa họ đến chỗ bí tắc không đường ra.

Khi đổi hướng sau bao nhiêu lần (con đường) trở thành một trận đồ huyền bí, một bến mê, và họ không biết làm sao để ra khỏi. Họi đã để mất tiếng gọi của Chúa Giêsu. Họ không có la bàn để tìm đường ra và họ cứ phải loay hoay tìm kiếm. Có những Kitô hữu kia, trên hành trình đã bị mê hoặc bởi một cái gì và họ dừng lại nửa đường, bị mê hoặc bởi cái gì họ thấy, bởi một ý tưởng, một đề nghị hay một phong cảnh đẹp. Và họ đã dừng lại! Đời sống Kitô không phải là một sự mê hoặc: mà là chân lý! Đó là Chúa Giêsu Kitô!”

Sau đó Đc Thánh Cha khuyên mi người hãy xét xem mình là loại Kitô hu nào:

Khi chúng ta đứng trước những gì chúng ta ưa thích như những gì thế tục và kiêu danh, hay khi chúng ta đang tiến bước và “thực hành Tám Mối Phúc Thật và các công trình bác ái” trong đời sống hàng ngày. Đức Thánh Cha kết luận: con đường của Chúa Giêsu “có rất nhiều sự an ủi, vinh quang, và cả thập giá nữa. Nhưng luôn luôn chúng ta có bình an trong tâm hồn.”

Đức Thánh Cha giảng về dụ ngôn người Samaritanô nhân lành

Vatican: 27 tháng 4, 2016

Đây là tóm lược bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô hôm nay trong buổi triều kiến chung:

Anh chị em thân mến: Trong các bài giáo lý trong Năm Thánh Lòng Thương Xót này, hôm nay chúng ta hướng về dụ ngôn người Samaritanô nhân hậu. Chúa Giêsu đã giảng dậy về giới răn cao trọng là yêu mến Thiên Chúa và tha nhân. Để trả lời cho câu hỏi: “Ai là láng giềng của tôi?” Chúa Giêsu kể chuyện thầy tư tế và thầy Lêvi đã bỏ đi qua mà không dừng chân cứu giúp một người bị thương bên vệ đường. Lòng đạo đức của họ hết sức giả hình, vì không bầy tỏ được điều gì trong việc họ phục vụ tha nhân.

Chúa Giêsu dậy chúng ta rằng tình yêu không bao giờ trừu tượng hay xa lánh, tình yêu “nhìn thấy” và đáp ứng. Lòng thương cảm của người Samaritanô là hình ảnh của lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa, là Đấng luôn luôn nhận biết những nhu cầu của chúng ta và đến gần chúng ta với lòng yêu thương.

Giới răn yêu Thiên Chúa và tha nhân, như thế có tính cách thực hành tuyệt đối. Giới răn này đòi hỏi phải săn sóc cho kẻ khác đến mức phải hy snh chính mình.

Vào khúc cuối của dụ ngôn, chúng ta thấy “người láng giềng” không chỉ riêng là một người cần được giúp đỡ, mà là người đáp ứng cho nhu cầu của người kia với lòng thương cảm.

Chúa Giêsu dậy chúng ta phải là những láng giềng tốt theo nghĩa này: Đó là “Hãy ra đi và cũng làm y như vậy.”

Chính Chúa là gương sáng về Người Samaritanô nhân hậu; bằng cách bắt chước tình yêu và lòng cảm thương của Chúa Giêsu, chúng ta mới chứng tỏ được rằng chúng ta đích thực là những môn đệ của Người.

Tôi chào mừng các khách hành hương nói tiếng Anh tham dự buổi triều kiến chung hôm nay, nhất là những vị đến từ Anh Quốc, Thụy Điển, Slôvac, Trung Quốc, Indonesia, Singapore,  Sri Lanka, Việt Nam, Phi Luật Tân, Canada và Hoa Kỳ. Trong niềm hân hoan mừng Chúa Phục Sinh, Tôi cầu xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, là Đấng giầu lòng thương xót ban phúc cho tất cả quý vị và gia đình.

Chúng ta đều là những kẻ có tội, cho nên xin đừng đạo đức giả

Vatican: 20/4/2016: Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích về lòng thương xót: Các bác sĩ không thể sợ bị nhiễm trùng vì bệnh nhân.

Xin đừng đạo đức giả và phán đoán kẻ khác y như chính mình  không bao giờ phạm tội.

Đức Thánh Cha nhấn mạnh điều này trong bài giảng sáng nay tại quảng trường Thánh Phêrô trong buổi triều kiến chung, khi ngài suy niệm về Thánh Kinh Thánh Luca nói về người Pharisêu Simon và người đàn bà có tội được Chúa Giêsu tha thứ.

Ngài nói rằng trình thuật này chứng tỏ lòng thương xót một cách rõ ràng. Đức Thánh Cha ghi nhận rằng ông Simon muốn mời Chúa Giêsu đến nhà vì đã nghe nói đến những gì tốt đẹp Chúa đã làm và Chúa là một tiên tri cao trọng. Trong khi mọi người ngồi ăn trưa, một phụ nữ được tất cả mọi người trong thành biết tiếng là người tội lỗi bước vào. Bà này không nói gì cả, đã đến quỳ trước chân Chúa Giêsu và oà khóc, nước mắt bà làm ướt chân Chúa. Sau đó bà đã lấy tóc mình để lau chân Chúa, hôn chân Người, và xức dầu thơm bà mang trên mình lên chân Chúa. Nhận thấy lòng chân thành của đức tin và sự hối cải của bà, Chúa đã nói rằng các tội lỗi của bà đã được tha, và bà có thể đi về bình an.

Đức Thánh Cha so sánh: Simon, một ‘người tuyệt đối trung thành với lề luật’, đã phán đoán kẻ khác theo bề ngoài, trong khi người đàn bà đã bầy tỏ lòng thành của mình qua các cử chỉ của bà.

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích: Người Phasisêu phản đối Chúa Giêsu vì đã để cho bị ‘nhiễm độc’ bởi người tội lỗi.

Đức Thánh Cha nói: Mặc dầu Simon mời Chúa Giêsu đến nhà, ông không muốn bị ảnh hưởng hay phải dính líu cuộc đời với Chúa, trong khi người đàn bà lại hoàn toàn tin cậy nơi Chúa với tấm lòng yêu mến và tôn kính..

Đừng sợ bị nhiễm độc

Đức Thánh Cha nhấn mạnh: Lời Chúa dậy chúng ta biết phân biệt giữa tội lỗi và người có tội: “Với tội lỗi chúng ta không thể bao dung, trong khi với người có tội – nghĩa là tất cả chúng ta! – tất cả chúng ta đều có bệnh, cần được chữa lành, và muốn chữa bệnh, bác sĩ phải đến gần, thăm hỏi họ, và đụng chạm tới họ. Và dĩ nhiên, người bệnh, muốn được chữa lành thì phải công nhận họ cần có bác sĩ.”

Lòng chân thành đem lại sự tự do

Đức Thánh Cha nhắc: Không sợ bị ‘lây’, Chúa Giêsu tha thứ cho bà. Chúa có tự do khi làm như vậy, nhờ sự gần gũi với Thiên Chúa, là Cha của các Lòng Thương Xót.

“Và sự gần gũi mật thiết với Thiên Chúa, Đấng giầu lòng xót thương, đã khiến cho Chúa Giêsu có sự tự do. Thực vậy, bước vào mối tương quan với kẻ tội lỗi, Chúa Giêsu chấm dứt tình trạng cô lập hoá của phán xét vô lương tâm của người Pharisêu và các đồng bạn của ông – là những người khai thác lợi dụng bà – và lên án bà.”

Chúng ta hãy nhìn vào nội tâm

“Tất cả chúng ta đều là người tội lỗi, nhưng thường khi chúng ta bị rơi vào chước cám dỗ của lòng đạo đức giả, là tin rằng chúng ta tốt lành hơn người khác để nói rằng: “Hãy nhìn xem tội lỗi của bạn kìa…”

Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp: “Ngược lại, tất cả chúng ta nên nhìn vào tội lỗi chúng ta, những sa ngã, những sai lầm, và ngước nhìn lên Chúa. Đây là con đường cứu rỗi: mối tương quan của “Tôi” kẻ tội lỗi và Chúa.”

Đức Thánh Cha suy niệm: sự hối cải của người đàn bà tội lỗi trước mắt tất cả mọi người cho thấy nơi Chúa Giêsu sáng rực quyền năng của lòng thương xót của Thiên Chúa, có khả năng biến cải các tâm hồn.

Đức Thánh Cha  nói: Người đàn bà tội lỗi dậy cho chúng ta biết sự nối kết giữa đức tin, tình yêu và lòng biết ơn. Ngài ghi nhận rằng kẻ được tha thứ lại được ban cho khả năng yêu thương, trong khi những ai chỉ được tha thứ chút ít, thì chỉ yêu thương rất ít.

Đức Thánh Cha Phanxicô kết thúc bằng việc cầu nguyện cho chúng ta được ban ơn đức tin, và khuyến khích chúng ta tạ ơn Thiên Chúa về Tình Thương cao cả chúng ta không xứng đáng được lãnh nhận nơi Người.

Page 4 of 96