Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Saturday
Nov 18th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Mục Vụ

Mục Vụ

LẠY CHÚA, XIN DẠY BẢO CON

1. Sự Chúa hiện diện trong cuộc sống của tôi là điều số một tôi quan tâm hằng ngày. Bởi vì tôi tin: Chúa là Đấng đưa tôi tới đích điểm sau cùng của đời tôi, tức cõi phúc đời đời.

2. Đức tin dạy tôi về sự Chúa hiện diện trong đời tôi bằng nhiều hình ảnh sống động và thân thương. Như: Chúa ở trước mặt tôi, Chúa ở bên tôi, Chúa ở trong tôi.

Read more...

Giới Thiệu Đại Hội Thế Giới Các Gia Đình Lần Thứ VIII, 22-27.9.2015 tại Philadelphia

VATICAN – Ngày 25-03-2014, tại Phòng Báo chí Toà Thánh, Đức Tổng giám mục Vincenzo Paglia, Chủ tịch Hội đồng Toà Thánh về Gia đình và Đức Tổng giám mục Charles Joseph Chaput, OFM Cap. - Tổng giám mục Philadelphia, Hoa Kỳ, đã tổ chức họp báo để giới thiệu Đại hội thế giới các gia đình lần thứ VIII sẽ diễn ra tại Philadelphia, Hoa Kỳ từ ngày 22 đến 27 tháng Chín 2015.

Đức Tổng giám mục Paglia cho biết Đại hội diễn ra vào thời điểm rất quan trọng trong đời sống Giáo hội, như Đức Thánh Cha Phanxicô đã quan tâm đặc biệt đến chủ đề gia đình qua việc triệu tập Công nghị Hồng y tháng Hai vừa qua để bàn về gia đình; và gia đình cũng là chủ đề của Thượng Hội đồng Giám mục Khoá ngoại lệ sắp diễn ra vào tháng Mười năm nay.

Read more...

Đức Thánh Cha Kêu Gọi Những Người Mafia Hoán Cải

ROMA. Lúc 5 giờ rưỡi chiều ngày 21-3-2014, ĐTC Phanxicô đã gặp gỡ và cầu nguyện với 700 thân nhân của khoảng 15 ngàn nạn nhân vô tội của tổ chức bất lương mafia ở Italia. Ngài kêu gọi các kẻ bất lương hãy hoán cải.

Hiện diện tại thánh đường thánh Gregorio 7, gần Vatican, ngoài các tín hữu vừa nói, đặc biệt có cha Luigi Ciotti, người sáng lập Tổ chức Libera chuyên phối hợp hoạt động của 1600 hiệp hội, các cơ quan và trường học, các nhóm dấn thân trong cuộc chiến đấu chống mafia, nạn tham ô, nạn cho vay với lãi xuất cao, v.v.

Read more...

TÍNH SỔ TRƯỚC KHI CHẾT

1. Từ mấy tháng nay, những tin về sự chết đến với tôi càng ngày càng nhiều.

Có những cái chết rất bất ngờ.

Có những cái chết rất thương tâm.

Có những cái chết kéo dài thê thảm.

Qua những cái chết, Chúa đang gọi tôi. Chúa gọi tôi hãy nghĩ đến cái chết của chính mình. Cái chết của tôi là kết thúc một chuyến đi lo công việc cho Chúa.

Read more...

Thư Gửi Các Chủ Tịch Ủy Ban Giám Mục về Gia Đình & Các Ủy Ban Caritas Quốc Gia

Vatican, ngày 24 tháng Hai, 2014

Kính gửi Quý vị Chủ tịch Ủy ban Giám mục về Gia đình và các Ủy ban Caritas Quốc gia

Đề mục: Góp phần chuẩn bị Khóa họp Ngoại lệ Thượng Hội đồng Giám mục về Gia đình

Chư huynh quý mến,

Chúng tôi cùng ngỏ lời với chư huynh hôm nay, với tư cách Chủ tịch Hội đồng Toà thánh về Gia đình và Cơ quan Caritas Quốc tế, đang khi diễn tiến ở cấp các giáo hội địa phương tương ứng, công cuộc chuẩn bị Khóa họp Ngoại lệ THĐGM về Gia đình do Đức Thánh Cha Phanxicô triệu tập, từ ngày 5 đến ngày 19 tháng Mười năm nay.

Read more...

LỊCH SỬ MÙA CHAY THÁNH


Tứ thời bát tiết Xuân, Hạ, Thu, Đông, thay đổi tuần hoàn luân vòng chuyển đổi. Niên lịch phụng vụ của Giáo Hội Công Giáo cũng nằm trong chu kỳ ấy.

Phụng vụ Giáo Hội cũng có bốn Mùa như: Mùa Vọng, Mùa Giáng Sinh qua đi, Mùa Thường niên tiếp nối, chúng ta chuẩn bị bước vào Mùa Chay Thánh, cao điểm là Tuần Thánh và Đêm Vọng Phục Sinh. Vậy Mùa Chay có từ bao giờ, kéo dài bao lâu? Những việc chúng ta làm trong Mùa Chay có ý nghĩa thế nào? Mùa Chay đến rồi lại đi, chúng ta làm gì để Mùa Chay không trở nên nhàm chán và có ý nghĩa?

Read more...

19 Tân Hồng Y

Với việc phong tước Hồng Y cho 19 vị ngày 22-2-2014, Hồng Y đoàn hiện có 122 vị dưới 80 tuổi trong tổng số 218 vị Hồng Y.

Mười sáu vị tân Hồng Y có quyền bầu giáo hoàng:

1. ĐHY  Pietro Parolin, Quốc vụ Khanh Tòa Thánh

2. ĐHY  Lorenzo Baldisseri, Tổng thư ký Thượng Hội Đồng Giám Mục

3. ĐHY  Gerhard Ludwig Mueller, Tổng Trưởng Bộ Giáo Lý Đức Tin

4. ĐHY  Beniamino Stella, Tổng Trưởng Bộ Giáo Sĩ

5. ĐHY  Vincent Nichols, Tổng Giám Mục Westminster (Gran Bretagna).

6. ĐHY  Leopoldo José Brenes Solórzano, Tổng Giám Mục Managua (Nicaragua).

7. ĐHY  Gérald Cyprien Lacroix, Tổng Giám Mục Québec (Canada).

8. ĐHY  Jean-Pierre Kutwa, Tổng Giáo Mục Abidjan (Bờ Biển Ngà).

9. ĐHY  Orani João Tempesta, O.Cist., Tổng Giám Mục Rio de Janeiro (Brasile).

10. ĐHY  Gualtiero Bassetti, Tổng Giám Mục Perugia-Città della Pieve (Italia).

11. ĐHY  Mario Aurelio Poli, Tổng Giám Mục Buenos Aires (Argentina).

12. ĐHY  Andrew Yeom Soo jung, Tổng Giám Mục Seoul (Hàn Quốc).

13. ĐHY  Ricardo Ezzati Andrello, S.D.B., Tổng Giám Mục Santiago del Cile (Chile).

14. ĐHY  Philippe Nakellentuba Ouédraogo, Tổng Giám Mục Ouagadougou (Burkina Faso).

15. ĐHY  Orlando B. Quevedo, O.M.I., Tổng Giám Mục Cotabato (Philippine).

16. ĐHY  Chibly Langlois, Giám Mục Les Cayes (Haïti).

Read more...

Lời Đầu Xuân Mới: CỦA LỄ HY SINH

1. Dịp đầu Xuân mới này, tôi tha thiết xin Chúa ban cho tôi một Lời Chúa làm lộc Xuân. Lời Chúa như lộc Xuân, mà Chúa ban, được tôi coi như phương hướng tôi phải tập trung vào, để sống đức tin trong Năm Giáp Ngọ - 2014.

2. Chúa soi vào lòng tôi Lời Chúa sau đây: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16,24).

3. Lời Chúa trên đây có nhiều ý nghĩa. Nhưng ý nghĩa nổi nhất, mà Chúa kêu gọi tôi hãy đón nhận, đó là: tôi hãy nên của lễ hy sinh như Chúa muốn. Cụ thể như sau:

a) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự làm mọi việc lành và chịu mọi khổ đau với tinh thần sám hối đền tội. Bởi vì tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những điều thiếu sót.

b) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự dâng đời mình với những hy sinh cụ thể, để cầu nguyện cho mọi người thân đã qua đời.

c) Hãy là của lễ hy sinh suốt đời, ở sự hiến dâng bản thân mình với  những hy sinh quảng đại, để phục vụ Hội Thánh và Quê Hương.

d) Hãy là của lễ hy sinh trong đời sống thường ngày ở sự phục vụ tình yêu Chúa đối với mọi người.

Thường ngày, khi phục vụ cho tình yêu tha nhân, tôi phải hy sinh nhiều, để biết tế nhị, nhất là trong bổn phận hiếu thảo, biết ơn và tình nghĩa. Thiếu hy sinh, tôi dễ có những xúc phạm đến người khác trong tư tưởng, lời nói và thái độ. Một chút xúc phạm nhỏ có thể gây nên thương tích lớn cho người khác. Hậu quả sẽ khôn lường.

e) Hãy là của lễ hy sinh trong những dịp khác thường đặc biệt, ở sự tôi phải sẵn sàng hy sinh trọn vẹn tất cả mạng sống mình vì mến Chúa và vì yêu thương người khác.

f) Hãy là của lễ hy sinh trong trường hợp khác thường không đặc biệt vẫn xảy ra, khi đối tượng tôi phải phục vụ là những người già cả, những người bệnh nạn, những người tật nguyền. Thường thì Chúa không đòi tôi phải hy sinh mạng sống tôi cho họ. Nhưng Chúa đòi tôi phải hy sinh, ít là ở mức độ nhân bản, để họ cảm thấy mình được kính trọng, được yêu thương, được nâng đỡ, nhờ đó mà họ nghĩ đến Chúa.

Ở đây, tôi xin tận tình cảm ơn những người đã hy sinh cho tôi và vì tôi. Nhờ họ, và qua họ, Chúa đã ban tôi sự sống và sự sống dồi dào (x. Ga 10,10).

Hy sinh nhiều, hy sinh cụ thể, hy sinh quảng đại, hy sinh quên mình, đó là dấu ấn Chúa muốn tôi đóng vào mọi của lễ tôi dâng lên Chúa.

4.

Sống như  một của lễ hy sinh sẽ làm cho đời tôi có một ý nghĩa cao quý. Bởi vì sống như một của lễ hy sinh sẽ đem lại nhiều ích lợi cao cả cho muôn vàn người.

Xưa, với 5 chiếc bánh và 2 con cá của một đứa trẻ, Chúa đã nuôi hơn hai ngàn người, mà hãy còn dư (x. Ga 6,1-15). Tương tự cũng thế. Với lễ vật hy sinh của một người hèn mọn, Chúa cũng sẽ nuôi được rất nhiều linh hồn. Bởi vì của lễ hy sinh của họ được gắn kết vào của lễ hy sinh của Chúa Giêsu là một lương thực vô cùng phong phú có sức cứu độ cho cả nhân loại.

5. Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy mang một xác tín huy hoàng. Đó là thấy mình có một tự do nội tâm vững chắc, chọn cho mình một hướng đúng, đi về với Thiên Chúa là tình yêu giàu lòng thương xót. Niềm vui ấy sẽ đời đời bền vững trên thiên đàng là cõi Phúc vô cùng vô tận.

6. Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy là chấp nhận sống khó nghèo như Chúa Giêsu: “Con cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có nơi để gối đầu” (Mt 8,20). Sống khó nghèo không phải chỉ trong lãnh vực của cải, mà cũng trong lãnh vực chức quyền, danh dự, và trong lối sống.

7. Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh đòi tôi phải phấn đấu rất nhiều, không những để xa tránh tội lỗi và chống lại các thói hư tật xấu nơi tôi, mà còn để sống thực sự theo thánh ý Chúa. Một điều trong những sự Chúa muốn là tôi phải phấn đấu cam go để có thể vượt qua được những đau đớn, tủi nhục, cay đắng, thất vọng do thực tế cuộc đời gây nên cho tôi từ nhiều phía, kể cả từ phía lỗi lầm của tôi. Trong phấn đấu, tôi tin Chúa ở bên tôi.

8. Sống ơn gọi làm của lễ hy sinh như vậy là sống niềm hy vọng đầy vui mừng hạnh phúc: “Thiên Chúa sẽ lau sạch nước mắt họ. Sẽ không còn sự chết. Cũng không còn tang tóc và đau khổ nữa, vì những điều cũ đã biến mất” (Kh 21,4). Bởi vì “họ sẽ là dân của Người, còn chính Người sẽ là Thiên-Chúa-ở-cùng-họ” (Kh 21,3).

9. Tôi chắc chắn điều này: Trong năm Giáp Ngọ 2014, Chúa đợi chờ ở Hội Thánh Việt Nam ta nhiều của lễ hy sinh. Chính những của lễ hy sinh đó sẽ mang lại Mùa Xuân cứu độ cho Quê Hương chúng ta và cho muôn vàn người thiện chí, chân thành.

10. Tôi tin Chúa Giêsu, tôi theo Chúa Giêsu, nên tôi dâng mình làm của lễ hy sinh một cách trọn vẹn suốt cả cuộc đời, đó là hạnh phúc của tôi. Với hạnh phúc đó, tôi xin thân ái chia sẻ ơn gọi của tôi. Xin anh chị em thương cầu nguyện cho tôi.

Tôi tin rằng: Đón nhận ơn gọi làm của lễ hy sinh chính là đón nhận Chúa Giêsu của tôi.

Tôi cũng tin rằng: Với ơn gọi làm của lễ hy sinh, Chúa đang cứu tôi và cứu nhiều người khác khỏi những sự dữ gây hại cho phần rỗi.

11. Chúng ta hân hoan bước sang Năm Mới trong Chúa Giêsu là của lễ hy sinh vô giá, Đấng cứu chuộc chúng ta, Đấng xoá tội chúng ta, Đấng yêu thương chúng ta.

Vinh dự mà Chúa muốn ban cho chúng ta, khi bước sang Năm Mới này là: Được nên của lễ hy sinh theo Chúa Giêsu. Chúng ta có sẵn sàng đón nhận vinh dự đó không?

Dù đã sẵn sàng, dù chưa sẵn sàng, chúng ta cũng hãy cảm tạ Chúa đã thương yêu gọi chúng ta với những lời thân thiết nhất: “Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ mình, vác thánh giá mình, mà theo Thầy” (Mt 16,24).

Long Xuyên, ngày đầu Xuân Giáp Ngọ - 2014

+ Gm. Gioan B BÙI TUẦN

ĐỪNG LO, NĂM GIÁP NGỌ

Những ngày trước Tết, qua trang Tin nhanh (VnExpress), người ta đọc được nỗi lắng lo của đủ mọi thành phần xã hội. Nào là của công nhân phải xếp hàng rồng rắn lâu giờ đợi chờ mua vé tàu về quê ăn tết; nào là của địa phương như Phú Yên dẫu trúng mùa vẫn lo xa xin trung ương hỗ trợ lúa gạo. Xí nghiệp này phải lo tiền thưởng Tết; nhà vườn kia thấy trời rét lo hoa không nở làm sao kịp bán vụ mùa. Và cũng có nỗi lo của các vị lãnh đạo xã hội, mong sao cho mọi nhà có cái Tết bình yên, cả trong lãnh vực vệ sinh thực phẩm, an toàn giao thông lẫn lãnh vực an ninh xã hội. Tất cả đều là những nỗi lo chính đáng.

Nhưng hôm nay, mồng một Tết, Chúa Giêsu lại bảo “đừng lo”, như thể cứ thoải mái ăn Tết đi, rồi tự nhiên sẽ có tất cả. Chắc chắn không phải thế. Vậy phải hiểu lời “đừng lo” của Chúa Giêsu ở đây thế nào? Có nhiều cấp độ:

1. Ở cấp độ thực tiễn

“Đừng lo” không phải là không lo gì, mà là đừng lo vu vơ, nhưng biết lo những gì đáng phải lo và biết lo liệu sao cho những điều đó có thể được thực hiện. Thật vậy, khác xa thái độ “vô ăn vô lo” của trẻ thơ và càng khác nữa thái độ của những kẻ chỉ biết một việc làm là “làm biếng”, lời “đừng lo” của Chúa Giêsu gợi lên thái độ sống tích cực ngay từ việc nhận thức về trách nhiệm đến việc lượng giá tình hình điều kiện cũng như việc sắp xếp thực thi. Muốn có vụ thanh long bội thu không phải chỉ làm cọc, xuống gốc, tưới tắm là xong, rồi phó mặc cho thời tiết bất kể nắng mưa đêm ngày, mà nhà vườn còn phải nhọc công vun chăm, lên lịch thắp sáng đúng hạn cho cây trổ hoa và khi kết trái, còn phải diệt trừ sâu bệnh cũng như chăm chút cho trái tròn, tai vểnh, hai da, đẹp mầu. Đừng lo những gì vượt khỏi tầm tay, nhưng vẫn tiên liệu lo toan thực hiện những gì ở trong khả năng của mình. “Đừng lo” rốt cuộc lại là biết rõ phải lo điều gì, lo đến đâu, lo cách nào, để đạt được thành quả và để mình không bị quá tải hoặc bị nghiền nát bởi điều mình lo. Không nên lo âu phiền muộn hoặc lo lắng vu vơ, nhưng biết lo liệu tính toán và lo toan thực hiện, đó chẳng phải là một khía cạnh của khôn ngoan thực tiễn đó sao?

Như vậy trong lời dạy “đừng lo”, dù được phát biểu dưới hình thức phủ định, Chúa Giêsu kín đáo đề nghị cách giải quyết nỗi lo mang lại hiệu quả. Nếu có điều gì đáng phủ nhận, thì đó chính là kiểu khôn ngoan thực dụng, chỉ nhắm lợi lộc cá nhân mà chẳng quan tâm đến ai cũng như chẳng đếm xỉa gì đến lẽ phải. Đừng lo quá mức, quá đáng; đừng lo linh tinh, lung tung, nhưng biết điều hướng nỗi lo về nẻo thăng hoa tinh thần.

2. Ở cấp độ tâm linh

“Đừng lo” cũng là lời gọi mở sang lòng trông cậy. Ngày xưa cha ông Việt Nam chỉ sống nhờ nông nghiệp, mỗi nhà tùy điều kiện đều có thể sở hữu một số đất cấy cày trồng tỉa lúa thóc hoa màu. Nguồn sống là đó và cuộc sống cũng tùy thuộc vào đó. Năm nào trúng mùa có “của để của ăn” thì xóm làng mọi người hạnh phúc, còn năm nào thời tiết thất thường khiến mùa màng thất bát phải lấy “của ruộng đắp bờ” thì đói ăn là điều khó tránh khỏi. Vì thế nỗi lo đeo đẳng len lỏi vào trong bữa ăn hằng ngày và giấc ngủ hằng đêm. Chả thế mà người xưa dù nỗ lực làm việc vẫn có đó một khoảng tâm linh dành cho lời kinh trông cậy: “Lạy Trời mưa xuống, lấy nước tôi uống, lấy ruộng tôi cày, lấy đầy bát cơm, lấy rơm đun bếp” (ca dao). Khó có thể bảo đây là một thái độ tôn giáo theo nghĩa hiện đại, nghĩa là có giáo lý, có tín đồ và có lễ nghi; nhưng từ sâu thẳm của vô thức đã là một thái độ tâm linh, nhận biết đời sống gắn liền với nỗi lo chính đáng, biết giới hạn của những phương tiện giải quyết và thường khi không thể tự giải quyết được, mà phải cậy nhờ vào sự hỗ trợ trên cao, dẫu sự hỗ trợ trên cao này chỉ là của Trời vốn được hình dung như cao xanh không xác định ngôi vị. Một thái độ tâm linh như thế, dù chưa phải là tôn giáo, nhưng đã là tình trạng chuẩn bị để khi Tin Mừng được rao giảng thì sẵn sàng đón nhận.

Trước đây, tủ sách “học làm người” của nhà xuất bản Phạm văn Tươi, dù chủ đích là học làm người nhưng đã lấy châm ngôn “Nỗ lực và cậy trông” như định hướng vươn lên. Có lẽ ở cấp độ tâm linh, đây cũng là hướng đi của lời “đừng lo” trong bài Phúc Âm.

3. Ở cấp độ niềm tin công giáo,

“Đừng lo” còn là lời cổ võ lòng tin tưởng phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa, Đấng luôn muốn sự tốt sự lành cho mọi người. Loài vô tri vô giác như chim trời, hoa đồng nội còn được chăm sóc huống chi “con người là loài chỉ thua kém thiên thần một chút” (x. TV 8), phải không? Cách đặt vấn đề của Chúa Giêsu rất sát sườn và hình ảnh Người đưa ra rất cụ thể khiến lời dạy “đừng lo” trở thành một bài học quý giá trong thái độ sống, nhất là vào những lúc phải đối mặt với nỗi lo nhiều mặt như vào dịp Tết chẳng hạn. Lo chuyện này chuyện kia là điều không thể tránh trong kiếp phận con người, nhưng lo đúng hướng lại là điều phải học biết, học tập và học hành suốt đời sống đức tin. Như vậy “đừng lo” là đừng lo lắng thái quá kẻo phải hao phí sức lực hoặc hao tốn sức của, nhưng biết phải lo sao cho phù hợp lẽ công bình và tình bác ái với mình và với tha nhân, nhất là với tình yêu của Thiên Chúa.

Nhưng vượt trên những điều đặt con người trước nỗi lo, có một điều tín hữu phải chủ động ưu tiên lo liệu xây dựng và tính toán thực thi, như Chúa Giêsu nói rõ trong bài Phúc Âm, đó là “lo tìm kiếm Nước Thiên Chúa và sự công chính của Người”, nghĩa là chăm lo chu toàn phận vụ kẻ làm con Chúa, nghĩa vụ thành viên trong Giáo Hội phù hợp với bậc sống, chức vụ làm người giữa gia đình và xã hội. Nếu Nước Thiên Chúa không ở đâu xa, mà ở trong lòng của mỗi người, thì bằng tình mến cũng như niềm thao thức sống tốt, sống đẹp, sống lành, sống thánh hằng ngày, mỗi tín hữu đã biết đảm lĩnh nỗi lo chính yếu trong đời một cách đúng hướng, và điều còn lại là xin phó thác nơi bàn tay quan phòng kỳ diệu của Thiên Chúa, như lời Người đã hứa “còn mọi sự khác sẽ được ban cho sau”.

Tóm lại, lời “đừng lo” có thể hiểu ở ba cấp độ. Ở cấp độ thực tiễn, xin cho tín hữu với nỗi lo “cơm áo gạo tiền” gặp được nâng đỡ cần thiết để diễn tả đức tin cách lạc quan hơn; ở cấp độ tâm linh, xin cho mỗi người khi nỗ lực khẳng định bản thân vượt lên những nỗi lo lớn nhỏ, luôn hiểu rằng đi đôi với “miệt mài” còn có “may mắn” của ơn thánh để thêm trông cậy; và ở cấp độ niềm tin, xin cho mọi Kitô hữu đừng lo gì khác ngoài việc tìm kiếm Thiên Chúa là Đấng cho mình sự sống và ý nghĩa sống, còn kỳ dư là trọn niềm phó thác tin yêu.

Tết là dịp gia đình quây quần hạnh phúc, mừng chúc, hun đúc nghĩa sống Tin Mừng, nhất là trong năm “phúc âm hóa đời sống gia đình”. Đừng biến thời gian này thành dịp dị đoan mê lạc, cờ bạc rượu chè, xì ke ma túy, lãng phí xa hoa. Thánh Vịnh 37,5 bảo: Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay. Riêng tôi năm nay, cùng với những lời chúc đẹp lành cho ơn thánh, sức khỏe, phúc lộc và bình an, xin gửi đến mọi nhà một vần điệu vui:

Năm Giáp Ngọ, chúc vận đỏ: Tiền nặng giỏ, bạc đầy kho.

Trời ban cho, thêm tuổi thọ: Ngày ăn no, tối ngủ khò.

Gm. Giuse Vũ Duy Thống 

CHÚA ĐÃ CỨU TÔI

1. Đời tôi là một chuyến đi dài. Đi qua nhiều  năm tháng khác nhau. Đi qua nhiều vùng đất khác nhau. Đi qua nhiều trường dạy khác nhau. Đi qua nhiều chế độ khác nhau. Đi qua nhiều môi trường sống khác nhau. Đi qua nhiều biến động và biến loạn khác nhau.

Nét nổi bật nhất còn ghi đậm trong ký ức của chuyến đi đời tôi là tôi đã được Chúa cứu.

Chúa cứu tôi khỏi nhiều nguy hiểm.

2. Nguy hiểm lớn nhất là tội lỗi có thể dẫn tới hoả ngục. Chúa cứu tôi khỏi tội lỗi bằng nhiều cách như:

- Không phạm tội nhờ ơn Chúa.

- Trót phạm tội thì sám hối nhờ ơn Chúa.

- Tránh đàng tội nhờ ơn Chúa.

- Sửa lại những hậu quả do tội gây ra nhờ ơn Chúa.

3. Nguy hiểm cũng thuộc loại lớn là lối sống tuy không phải là tội lỗi, nhưng dễ làm cho con người mất đạo đức. Ở đây, tôi xin kể ra một số lối sống như thế.

4. Lối sống vội vã.

Lối sống vội vã là lối sống ưa thích bận rộn, vội vàng, tất bật. Đi nhiều, nói nhiều, làm nhiều, di chuyển nhiều, tiếp xúc nhiều, hoạt động nhiều, náo động nhiều, hăng say hướng ngoại, không có giờ cho suy tư và hồi tâm, nên nội tâm nghèo nàn trống rỗng.

Chúa cứu tôi khỏi lối sống đó, để đưa tôi vào lối sống thích gẫm suy, thích ngắm nhìn, thích nội tâm.

Một đề tài có tính cách triết học không thể nào suy nghĩ một cách vội vã được, phương chi lại luôn lao mình vào những hoạt động bề ngoài ồn ào, mà lại dám gọi là đi sâu, đi sát. Cuộc sống có biết bao đề tài chạm đến triết học.

Một đề tài có tính cách tu đức không thể nào nội tâm hoá được một cách vội vã, phương chi lại không lặng lẽ lắng nghe lời Chúa trong nội tâm một cách tập trung và khiêm tốn. Thế mà cuộc sống có biết bao đề tài chạm đến tu đức. Bỏ tu đức, bỏ nội tâm đang là hiện tượng phổ biến rất đáng sợ.

5. Lối sống thời sự.

Lối sống thời sự ở đây được hiểu là thói quen hằng ngày ham biết mọi thứ tin tức thời sự, coi các thứ tin tức thời sự như một thứ lương thực cần thiết bậc nhất. Nhiều người hiện nay ham đủ mọi thứ tin tức thời sự, trên đài, trên báo, trên mạng, trong dư luận, trong các thứ đồn thổi, các thứ bàn tán. Thời sự hiện nay không thiếu những dơ bẩn.

Chúa cứu tôi khỏi lối sống đó, để đưa tôi vào lối sống chọn lựa chất lượng xây dựng cuộc sống. Thời giờ có hạn. Tôi sẽ rất hời hợt, nếu với thời giờ có hạn đó, tôi chỉ mải mê theo dõi tin tức thời sự, coi tin tức thời sự như một thứ gì cần thiết làm nên giá trị con người của mình, mà quên rằng giá trị thực của con người phải được chắt lọc từ những môn học căn bản về chân thiện mỹ.

Tất nhiên, tin tức thời sự có những giá trị giúp ích nhiều cho cuộc sống. Nhưng tự nó mà thôi sẽ dễ đưa con người đến chỗ trôi nổi, mất phương hướng. Phải biết phán đoán đúng sai, tốt xấu, dựa trên những chân lý được dạy ở các môn học căn bản, chứ không ở trong các tin tức thời sự. Tin tức thời sự cho dù có phơi bày sự kiện một cách chân thành, vẫn có thể đi sai chân lý đạo đức. Bởi vì chân lý đạo đức nhiều khi không cho phép sự phơi bày chân thành đó đụng đến danh dự chính đáng của người khác, mà mình phải tôn trọng.

Chân lý đạo đức cũng đòi hỏi những gương sáng được trình bày, hơn là những gương xấu được nêu cao.

6. Lối sống tự mãn.

Lối sống tự mãn là coi những gì tốt mình đang có là đủ. Cũng là tự mãn khi coi mình là tốt hơn những người khác.

Chúa cứu tôi khỏi lối sống tự mãn, để đưa tôi vào lối sống luôn nhận thức mình là tội lỗi, yếu đuối, hèn mọn. Từ đó tôi biết mình phải phấn đấu không ngừng, để luôn luôn sống theo thánh ý Chúa, luôn luôn thuộc về Chúa, luôn luôn trở về với Chúa, luôn luôn cảm thấy mình cần được Chúa cứu.

Khi còn trẻ, tôi cứ tưởng đạo đức thánh thiện là do mình làm được nhiều việc lành phúc đức. Nhưng càng đi sâu vào tu đức, tôi càng thấy đạo đức thánh thiện cốt yếu là do mình biết đón nhận ơn Chúa. Nhận thức như thế đòi phải rất khó nghèo.

Khiêm nhường đón nhận các ơn Chúa đủ loại, nhất là khiêm nhường đón nhận chính Chúa. Người đến với tôi dưới nhiều hình thức. Đón nhận Người, khi Người đến dưới hình thức đau khổ, nghèo hèn không phải là việc dễ. Nhưng phải nhìn nhận rằng: được đón nhận Chúa, được gặp gỡ Chúa, dù trong hình thức đớn đau đến mấy, vẫn luôn là một hạnh phúc tuyệt vời. Đón nhận lửa yêu thương của Chúa là việc hết sức cần thiết đối với tôi. Tôi luôn rất cần được đón nhận sự tha thứ của Chúa và của mọi người.

7. Lối sống chủ quan.

Lối sống chủ quan là thói quen tự coi những chọn lựa của mình là đúng, tự coi những tư tưởng của mình là đẹp, tự coi những việc làm của mình là tốt, tự coi đường lối của mình là trúng hướng, tự coi mọi sự sẽ trôi chảy, tự coi là tương lai chẳng có gì xấu xảy ra đáng sợ, vv...

Chủ quan như thế rất có hại.

Chúa cứu tôi khỏi lối sống có hại đó, để đưa tôi vào lối sống tỉnh thức.

Tỉnh thức lắng nghe tiếng Chúa gõ cửa lòng tôi.

Tỉnh thức đón Chúa khi Chúa đến lúc bất ngờ.

Tỉnh thức nhận ra những sự ác giấu mặt.

Tỉnh thức đoán được những khốn khó đang tới.

Tỉnh thức ấy nẩy sinh ra những thao thức về những khát vọng và về những giới hạn của mình, để rồi biết khiêm nhường cậy tin vào Chúa và can đảm phấn đấu cho thánh ý Chúa được thể hiện trọn vẹn nơi bản thân người con bé mọn này của Chúa. Nhất là tỉnh thức vâng phục thánh ý Chúa. Đừng bao giờ cố chấp đòi Chúa phải theo ý riêng tôi. Đừng bao giờ quên sống bao dung theo gương Chúa.

8. Lối sống nguội lạnh.

Lối sống nguội lạnh là thói quen sống đạo theo hình thức, làm việc đạo cho có lệ, giữ đạo một cách máy móc, có đọc kinh, dự lễ, nhưng hồn thì để ở chỗ khác, có làm việc bố thì từ thiện, nhưng chỉ để lấy tiếng. Nói chung giữ đạo nguội lạnh là một lối sống đạo thiếu lửa trong tâm hồn. Thiếu lửa yêu mến Chúa thực. Thiếu lửa yêu thương con người thực.

Chúa cứu tôi khỏi lối sống nguội lạnh, để đưa tôi vào lối sống ấm áp nồng nàn. Đó là lối sống tập trung vào tình yêu, tình yêu của Chúa.

Tập trung vào tình yêu không phải là nói nhiều về tình yêu, cũng không phải là nghĩ nhiều đến tình yêu, mà là sống trong tình yêu, sống với tình yêu, sống cho tình yêu.

Lửa tình yêu là chính Chúa Giêsu. Người ở trong tôi. Một phần nào đó, tôi có thể nói: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống, mà là Chúa Giêsu sống trong tôi”. Đặc điểm của lối sống tình yêu này là sự dấn thân quên mình, để thăng tiến những người mình yêu, cho dù phải chấp nhận biến mình làm của lễ đền tội thay cho những người mình yêu. Tất cả đều được thực hiện một cách khôn ngoan của thánh giá Chúa, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

9. Trên đây là một chút chia sẻ về một số những gì, mà Chúa đã cứu tôi trong suốt hành trình cuộc sống 88 năm nay. Với tất cả tấm lòng biết ơn của tôi, tôi xin tuyên xưng Chúa Giêsu chính là Đấng Cứu Thế, Đấng Cứu Chuộc loài người, Đấng Cứu Độ trần gian. Tôi xin làm chứng điều đó bằng những kinh nghiệm sống của chính đời tôi.

Cũng trong tâm tình biết ơn, tôi xin thân ái gởi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã cộng tác với Chúa trong việc cứu tôi.

Cuộc đời được cứu là một bài ca cảm tạ tình yêu bao la của Chúa giàu lòng thương xót.

Đề cập đến cuộc đời được cứu khỏi nhiều lối sống trên đây, tôi mong đây cũng là một gợi ý để chúng ta nghĩ đến nhiều lối sống không tốt khác đang phát sinh và phát triển, có nhiều khả năng làm cho đạo đức giảm sút một cách rất nguy hiểm.

Xin Chúa thương xót chúng con.

Long Xuyên, ngày 14  tháng 01 năm 2014

+ Gm. Gioan B Bùi Tuần

Page 3 of 16