Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Thursday
Oct 19th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Văn Hóa Thơ - Văn

Thơ - Văn

GIA TÀI CỦA CHA TÔI

GIA TÀI CỦA CHA TÔI

Cha tôi không còn nữa! Cha tôi đã mất ngày 22 tháng 5 năm 1998 ở Việt Nam, để lại cho tôi một gia tài vô giá. Đó chính là niềm tin, là lý tưởng, là ý chí và nghị lực giúp tôi vững bước trên đường đời.Ông nội mất khi cha tôi còn bé lắm! Mấy năm sau bà nội "đi thêm bước nữa" nên cha tôi phải nghỉ học để tìm kế sinh nhai nuôi dưỡng 3 người em còn nhỏ dại mặc dầu lúc đó cha tôi cũng chỉ mới 15 tuổi đầu. Cha tôi không phải là người giỏi, cũng không có tài gì đặc biệt nên đã không thể làm giàu về vật chất nhưng ý chí và nghị lực của ông thật tuyệt vời. Cha tôi luôn luôn can cảm đối đầu với sự thật, cho dẫu có phũ phàng, và sẵn sàng chấp nhận "thua một trận để thắng cả cuộc chiến!"

Read more...
 

Lễ Tạ Ơn (Thanksging): Tri Ân Người Bảo Trợ

Lễ Tạ Ơn (Thanksging): Tri Ân Người Bảo Trợ

Tôi từ giã nông trại ra đi vào dịp Lễ Tạ Ơn và cũng đã trở về gặp lại “cha mẹ” và anh chị em lần cuối ở nông trại vào dịp Lễ Tạ Ơn. Tôi đã một thân một mình rời bỏ quê cha đất tổ ra đi sống đời tỵ nạn nơi xứ lạ quê người, nhưng tôi may mắn được gia đình ông bà McCarthy đón nhận như một người con trong gia đình. Khi tôi đến với hai bàn tay trắng, ông bà đã “cho” tôi tất cả, từ vật chất tới tinh thần như một đứa con ruột thịt của ông bà. Ngày tôi ra đi, ông bà đã lo toan sắm sửa đầy đủ mọi thứ cho tôi đi “ở riêng” và lúc nào cũng quan tâm lo lắng, an ủi, khích lệ và nhất là cho tôi một chỗ dựa tinh thần rất vững chắc để tôi có đủ can đảm dấn thân hội nhập vào xã hội Hoa Kỳ, và nếu thất bại “cứ trở về” vì lúc nào ông bà cũng dang rộng vòng tay chờ đón tôi trở về như một đứa con trong gia đình. Mỗi lần Lễ Tạ Ơn trở về tôi lại nhớ “cha mẹ” và những ngày sống ở nông trại thật nhiều. Tôi chưa làm được một chút gì để gọi là đền đáp hay trả ơn người bảo trợ của mình. Niềm mơ ước của ông bà là được đến chung vui với tôi ngày ra trường hay lập gia đình cũng không được toại nguyện! Tạ ơn. Tôi xin tạ ơn và khắc ghi vào tâm khảm hai chữ “TRI ÂN” người bảo trợ của tôi cho đến trọn đời.

Read more...

MARIA, MÙA XUÂN THÁNH ÂN

Áo xuân Ai khoác quê ta

Xa xa dải núi nối ba miền liền

Đất cằn, sỏi đá, bình nguyên…

Dáng mềm tha thướt vuông viền sắc hương?

 

Đẹp tươi vui tận rẫy nương

Hồng hồng tuổi hát vũ ca mộng thường

Đào, mai khoe nụ, đẫm sương

Mướp, bầu, cà, bí mượt mường bản xanh.

 

Về xuôi, phố xá thị thành

Xe lăn nhộn nhịp, loanh quanh, vội vàng

Bao người chuẩn bị Tết sang

Quên mùa thu với đông nhường dần tan?

Không gian quyện lẫn thời gian

Thời gian như cũng dâng lần niềm vui

Phục sinh muôn đóa ngọt bùi

Nhuộm trong mọi nỗi khổ buồn cũ xưa

Lung linh, lấp lánh, tình đưa

Em ơi, em vẫn như vừa thuở nao

Thương ai nuốt vội ngọt ngào

Đôi khi mắc thẹn ngượng trao mỉm cười!

 

Về đây, chốn ấy còn tươi

Hư hao đôi chút đã nguôi nguội rồi

Tháng năm chinh chiến tơi bời

Giờ Xuân chỗi dậy, xứ tôi rộn ràng

Giáo đường chuông rót nhịp vang

Báo tin khoảnh khắc thiêng liêng vô ngần

Thiên đình ngự cõi địa trần

Hồn ôm ấp sợi tơ vàng thánh ân.

 

Giuse Nguyễn Hữu Đạt

(Bùi Thái-Biên Hòa) Xuân 2011

 

 

Lá Thư Canada: ĐƯỜNG HẠNH PHÚC

Canada sắp vào thu. Mới hôm nào nắng hè chói chang, nhà nhà náo nức trồng hoa trồng rau, người người náo nức đi cắm trại, đi tắm biển. Mới ngày nào nhiệt kế lên tới 28, 30 độ C, nay chỉ còn xấp xỉ 20. Thời gian đi nhanh thế đó. Tôi nhớ ngày xưa còn bé, tôi đếm từng ngày mà mãi mới đến tết trung thu, mãi mới đế nguyên đán, rồi mãi mới đến mùa nghỉ hè. Nay thì rẹt một cái đã vào hạ, rẹt một cái đá chớm thu.

Read more...

Đồng Xanh Thơ SÀI GÒN: Trang Thơ - Trang Văn - Xướng Họa - Thiếu Nhi

CÂU LẠC BỘ
SÁNG TÁC THƠ – VĂN CÔNG GIÁO
ĐỒNG XANH THƠ SÀI GÒN

Kính gởi đến Quí Linh mục, Quí Tu sĩ nam nữ, Quí anh chị em ĐXT & VOL, Quí Độc giả và các em Thiếu nhi 4 files word sau:

Read more...
  • «
  •  Start 
  •  Prev 
  •  1 
  •  2 
  •  3 
  •  4 
  •  Next 
  •  End 
  • »
Page 1 of 4