Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Sunday
Sep 24th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME ƠN GỌI (VOCATION) Chúc Mừng

Chúc Mừng

Tinh Yeu La Su Menh Cua Chung Ta - Bai 9

Tinh Yeu La Su Menh Cua Chung Ta -  Bai 9

 

 

TÌNH YÊU LÀ SỨ MỆNH CỦA CHÚNG TA

ĐỂ GIA ĐÌNH SỐNG DỒI DÀO

Giáo lý chuẩn bị Đại Hội các Gia Đình Thế Giới tại Philadelphia 2015

 

BÀI CHÍN

BẢN CHẤT VÀ VAI TRÒ CỦA HỘI THÁNH:

LÀ NGƯỜI MẸ, NGƯỜI THẦY, GIA ĐÌNH

Hội Thánh có những hình thức cơ chế, vì Hội Thánh phải hoạt động trong trần thế. Nhưng điều này không làm mất đi yếu tính của Hội Thánh. Hội Thánh là Tân Nương  của Đức Kitô, một “ngôi vị” chứ không phải một “cái gì đó”. Theo ngôn từ của Thánh Gioan XXIII, Hội Thánh là mẹ chúng ta, là thầy chúng ta, là đấng an ủi và hướng dẫn chúng ta, là gia đình đức tin của chúng ta. Ngay cả khi giáo dân và người lãnh đạo trong Hội Thánh phạm tội, chúng ta vẫn cần đến sự khôn ngoan, các bí tích, sự nâng đỡ và rao giảng chân lý của Hội Thánh, vì Hội Thánh là chính thân mình Chúa Giêsu tại trần thế - là gia đình của dân Thiên Chúa.

 

Hội Thánh là Mẹ chúng ta, và chúng ta là con cái của người

174.   Hội Thánh là Giêrusalem thượng giới, “Giêrusalem thượng giới ấy là Mẹ chúng ta”[1] (Gl 4,26). Hội Thánh là người “mẹ cho chúng ta được tái sinh”[2].  Hội Thánh, Tân Nương Trinh Khiết của Đức Kitô, hạ sinh những người con, nam và nữ, vốn được “sinh ra từ trên ... sinh bởi nước và Thần Khí” (Ga 3,3.5).

175. “Sinh ra từ trên” nghĩa là gì? Có phải nghĩa là chúng ta không có căn tính trần thế nào hết sau khi lãnh nhận Bí tích Rửa tội? Không, nhưng có nghĩa là “từ giếng nước rửa tội sinh ra một Dân duy nhất của Thiên Chúa của Giao Ước Mới, vượt trên tất cả mọi biên giới tự nhiên của các quốc gia, mọi nền văn hóa, mọi chủng tộc và giới tính: ‘Vì bởi cùng một Thần Khí, chúng ta hết thảy được thanh tẩy để trở nên một thân thể”[3].  Nghĩa là với tư cách là con cái của Hội Thánh, chúng ta có một căn tính mới, vốn không tiêu hủy nhưng vượt trên tất cả mọi cách thức tự nhiên mà loài người dùng xây dựng căn tính của mình.

176.   Là thành phần của Hội Thánh, chúng ta là thành phần của “một thân thể” vốn không được xác định bởi bất kỳ phẩm chất nào của con người, như tuổi tác, quốc tịch, trí thông minh, hay bởi bất kỳ thành tựu nhân bản nào, như hiệu quả, tổ chức, hay  nhân đức luân lý. Nếu Hội Thánh được xác định bởi một phẩm tính nhân phàm nào trên đây, thì chúng ta sẽ không có được sự tái sinh “từ bên trên”, nhưng chỉ là từ bên dưới này mà thôi, bởi chính bản thân mình và bởi các năng lực hạn chế của mình. Vì bất kể là chúng ta có thông minh hay đức hạnh đến đâu, vẫn chẳng có gì sánh nổi với tình yêu tuyệt hảo của Đức Kitô, và Tân Nương của Người, Giêrusalem thiên quốc, Mẹ chúng ta, tức Hội Thánh. Trở nên con cái của Mẹ Hội Thánh, chúng ta lãnh nhận một ân huệ, một căn tính mới trong Đức Kitô, căn tính mà chúng ta không thể tự ban cho mình được.

 

Hội Thánh  thánh thiện như thế nào và vì sao

177.   Khi chúng ta nói Hội Thánh là “không tì vết”, không phải chúng ta không biết rằng tất cả mọi thành viên trong Hội Thánh đều là tội nhân, vì Hội Thánh “vừa thánh thiện vừa luôn cần được thanh tẩy”[4]. Sự thánh thiện của Hội Thánh là sự thánh thiện của Chúa Kitô, Phu Quân của Hội Thánh. Chính tình yêu của Đức Kitô Tân Lang, đã tạo nên Hội Thánh ngay từ đầu: “Hội Thánh được sinh ra trước hết là nhờ Đức Kitô tự hiến mình trọn vẹn cho chúng ta được cứu độ, được báo trước trong việc thiết lập Bí tích Thánh Thể, và được hoàn tất trên Thập giá... Như Evà được tạo nên từ cạnh sườn Ađam đang ngủ, Hội Thánh cũng được sinh ra từ trái tim bị đâm thâu của Đức Kitô chết treo trên thập giá”[5].

178.   Chúng ta có thể nói rằng Hội Thánh được “thành hình” nên không phải nhờ bất kỳ sự đức độ, thánh thiện, hay thành tựu nào chúng ta có thể đạt được, nhưng là bởi chính tình yêu tự hiến của Đức Kitô. Khi chúng ta sinh ra từ Hội Thánh là Mẹ chúng ta, thì chúng ta được sinh ra bởi tình yêu của Đức Kitô. Tình yêu này thông ban cho Hội Thánh căn tính của mình, không phải như một quốc gia hay một tập thể, hoặc một nhóm nào cấu thành bởi những con người giống những tập thể khác, nhưng như là “Tân Nương”, người “Bạn Đời”,  “một xương một thịt” của Đức Kitô, và như thế, là một Thân Mình duy nhất.

179.   Tình yêu trong đó chúng ta được sinh ra trong Đức Kitô, là một tình yêu chúng ta không thể nào tự ban cho mình. Một khi được lãnh nhận, tình yêu này thanh tẩy, để cho Hội Thánh, nơi từng con cái mình, luôn luôn được biến đổi trong tình yêu của Đức Kitô cho đến khi Người nên hình nên dạng trọn vẹn nơi hết thảy chúng ta. Đây là ý nghĩa của hình ảnh Hội Thánh lữ hành, một Hội Thánh đang “trên đường hành hương” hướng đến sự hoàn hảo chung cuộc, sự hoàn hảo trong và nhờ chính tình yêu đã định hình cho Hội Thánh ngay từ đầu.

180.   Cho đến lúc đó, Hội Thánh sẽ thấy cuộc lữ hành của mình là một cuộc hành hương thường xuyên đi “theo con đường sám hối và canh tân”[6] và Hội Thánh không thể, mà cũng không tự nhận mình toàn hảo, ngoại trừ của hồi môn của mình, là máu châu báu Chúa Kitô, tức là tình yêu của Người.

Người Công giáo có tội cũng không làm mất đi sự thánh thiện của Hội Thánh

181.   Hội Thánh đặt nền tảng nơi Đức Kitô, nghĩa là dù có tội lỗi trong Hội Thánh, thậm chí dù có tội lỗi nơi cả những thừa tác viên có chức thánh đi nữa, thì điều ấy cũng vẫn không thể vô hiệu hóa căn tính hay tính thánh thiện của Hội Thánh được, vì căn tính ấy không phải từ chúng ta mà ra, nhưng là từ Đức Kitô. Trong Cựu Ước, Dân Thiên Chúa, dân Israel, đã được xác lập bởi giao ước của họ với Thiên Chúa, và dù họ có tội lỗi lớn tới mức nào cũng không thể vô hiệu hóa ơn “được tuyển chọn” đó của họ, hay căn tính là Dân Thiên Chúa mà giao ước kia ban cho. Dù họ thế nào đi nữa, Thiên Chúa vẫn không bỏ rơi họ. Bất kỳ ai gặp gỡ họ thì luôn luôn vẫn là gặp gỡ Dân Thiên Chúa, cho dù có ai trong Dân Chúa có tội lỗi đến đâu đi nữa.

182. Sự trung thành với giao ước của Thiên Chúa cũng áp dụng cho Hội Thánh. Điều kỳ diệu của Hội Thánh là tình yêu của Chúa Kitô vốn xác lập nên Hội Thánh không thể bị tẩy xóa bởi bất kỳ tội lỗi nào của các thành phần trong Hội Thánh. Hội Thánh là một xã hội hữu hình giữa trần thế, nhưng đó là một xã hội không được xác lập bởi bất kỳ điều gì “của” trần thế. Đây là vẻ đẹp tuyệt vời của Hội Thánh. Chúng ta không phải chờ nhóm mười hai người toàn hảo được tạo lập trước đã rồi mới có thể  tuyên bố là chúng ta có một Hội Thánh đáng tin cậy. Chúng ta không đặt đức tin của mình nơi đức hạnh hay sự toàn hảo của con người, nhưng chúng ta tin vào Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã chết vì chúng ta, và nhờ máu của Ngài đã làm cho chúng ta trở nên “một giống nòi được tuyển chọn, hàng tư tế vương giả, một dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để công bố những kỳ công của Ngài, Đấng đã gọi chúng ta ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền của Ngài” (1 Pr 2, 9).

 

Quyền và trách nhiệm giáo huấn của Hội Thánh

183.   Hội Thánh, Mẹ chúng ta, khi thông truyền cho chúng ta một căn tính mới trong tình yêu và sự thánh thiện mà nhờ đó chính Hội Thánh được hình thành, cũng có trách nhiệm giáo huấn chúng ta, huấn luyện chúng ta ngày càng hoàn hảo hơn trong căn tính mới mà chúng ta đã lãnh nhận, không phải từ thế gian, nhưng là “từ thượng giới”. Không một thẩm quyền thế tục nào có thể xóa bỏ chức năng này, vì căn tính mà Hội Thánh nhận lãnh và thông ban, không xuất phát từ những thành tựu của thế gian, như chúng ta đã thấy, mà vượt trên các thành tựu ấy và hoàn thiện chúng. Thực ra, “bổn phận mục vụ của Huấn quyền”, hay quyền giáo huấn của Hội Thánh, “có mục đích chăm lo cho dân Chúa được kiên vững trong chân lý, một chân lý có sức giải phóng”[7].

184.   Huấn quyền Hội Thánh phục vụ toàn thể dân Chúa qua việc gìn giữ chân lý của Tin Mừng được nguyên vẹn, cùng với tất cả các giáo huấn luân lý mạc khải, một cách minh nhiên và mặc nhiên, trong Tin Mừng, vốn nuôi dưỡng tự do con người. Những điều này bao gồm các chân lý như phẩm giá con người, sự tốt đẹp của tạo thành, sự cao trọng của đời hôn nhân, và khuynh  hướng nội tại của hôn nhân hướng đến thông hiệp yêu thương trao ban sự sống. Những chân lý này không thể bị triệt tiêu vì tội lỗi con người mắc phải chống lại phẩm giá mà các chân lý này công bố. Đúng hơn, những tội lỗi như thế lại mời gọi Hội Thánh công bố những chân lý này một cách càng trung thành hơn nữa, ngay cả khi Hội Thánh tìm kiếm sự đổi mới trong chính những chân lý này, và trong tình yêu mà từ đó các chân lý này xuất phát.

Các cặp vợ chồng và các gia đình làm chứng cho Hội Thánh như thế nào

185.   Các cặp vợ chồng Kitô hữu có vai trò then chốt trong việc công bố chính những chân lý này, sao cho thế gian thấy thuyết phục nhất, nghĩa là bằng đời sống không ngừng được biến đổi bởi tình yêu, vốn được thông ban cho họ trong Bí tích Hôn phối và xác lập sự hiệp thông vợ chồng. Đức Thánh Cha Phanxicô đã mô tả một cách đầy xúc động chứng tá đức tin mà các cặp vợ chồng Kitô hữu có thể đem lại, nhờ các ân sủng của Bí tích Hôn phối:

Các cặp vợ chồng Kitô hữu không ngây thơ; họ biết các vấn đề khó khăn và các cám dỗ trong đời sống. Nhưng họ không sợ nhận lãnh lấy trách nhiệm trước mặt Thiên Chúa và trước xã hội. Họ không bỏ chạy, không trốn tránh, không lẩn tránh sứ mệnh xây dựng một gia đình và sinh thành và nuôi dạy con cái. Nhưng ngày nay, lạy Cha, thực là khó khăn… Hẳn nhiên thực là khó khăn! Đó là lý do vì sao chúng con cần ân sủng Chúa, ân sủng đến từ Bí tích! Các Bí tích không phải là những thứ thêm thắt trong cuộc đời – như khi người ta nói: Một đám cưới thật đẹp thay! Một nghi lễ trang trọng thay! Một bữa tiệc tưng bừng thay!…. Nhưng đó không phải là Bí tích Hôn phối. Đó chỉ là một trang điểm cho cuộc đời! Ân sủng không phải được ban cho để trang trí cuộc đời, nhưng là để cho chúng ta được tăng cường sức mạnh trong đời sống, cho chúng ta dũng cảm bước tới! Và vì không muốn tự cô lập mình nhưng muốn luôn luôn cùng ở bên nhau, nên các Kitô hữu cử hành Bí tích Hôn phối, vì họ biết họ cần điều đó![8].

186.   Cả hai Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và Bênêđictô XVI đều từng trích dẫn một đoạn trong tông huấn Loan báo Tin mừng (Evangelii Nuntiandi) của Đức Phaolô VI: Con người thời nay sẵn sàng lắng nghe các chứng nhân hơn là các thầy dạy, và nếu người ta lắng nghe các thầy dạy, là vì đó là những chứng nhân”[9]. Đức Phanxicô mời gọi các cặp vợ chồng Kitô hữu hãy là những thầy dạy mà người thời nay muốn lắng nghe, những thầy dạy dạy bằng chứng tá, và nhờ đó gìn giữ được chân lý và thể hiện tính thuyết phục của chân lý bằng cách đón nhận sự sống mới, bằng sự nồng ấm của tình yêu thương lẫn nhau, và qua sự sẵn sàng tiếp đón tha nhân, như những ốc đảo của tình yêu thương và lòng nhân hậu, trong một nền văn hóa thường hằn dấu của thói cay độc, nhẫn tâm và hay gây nản lòng.

187.   Chứng tá của các cặp vợ chồng Kitô hữu có thể đem lại ánh sáng cho một thế giới đang xem trọng hiệu năng hơn con người, và xem trọng “sở hữu” hơn “hiện hữu” – do đó, quên mất giá trị của “nhân vị” và “hiện diện” cùng nhau. Ước mong những ai kết hôn trong Chúa Kitô sẽ là những chứng tá trung tín cho tình yêu của Người, và trở nên những thầy dạy sự thật, vốn có sức thuyết phục nội tại mọi nơi mọi lúc.

188.   Hội Thánh là một định chế, nhưng luôn luôn còn  hơn một định chế nữa. Hội Thánh là một người mẹ, một tân nương, một  thân mình, một gia đình, và một giao ước. Tất cả những ai đã được rửa tội đều là con cái của Hội Thánh, nhờ Hội Thánh mà các Kitô hữu có được căn tính chân thực và căn bản nhất. Cũng như tội lỗi của chúng ta không bao giờ bôi xóa được việc chúng ta được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa, và là thành viên trong gia đình Thiên Chúa, thì khi người Công giáo phạm tội, điều đó cũng không bôi xóa đi được sự thánh thiện của Hội Thánh. Yếu tính của Hội Thánh tùy thuộc vào Chúa Giêsu, Người là nền tảng chúng ta dựa vào, nền tảng thâm sâu và bảo đảm hơn bất kỳ thành tựu nào của loài người. Cho dù có nhiều thất bại, Hội Thánh vẫn không thể trốn tránh trách nhiệm rao giảng Tin Mừng, và như thế, chúng ta tiến hành sứ mệnh tình yêu của Hội Thánh.

                                                         Câu Hỏi Thảo Luận

a) Giao ước của Thiên Chúa bảo vệ chúng ta như thế nào, ngay cả khi chúng ta phạm tội?

b) Tất mọi người đều có tội, kể cả các vị lãnh đạo Công giáo. Vậy tại sao chúng ta lại nói Hội Thánh thánh thiện?

c) Chúa Giêsu muốn chúng ta làm gì khi Hội Thánh không sống đúng theo chuẩn mực của Người?

d) Tại sao Chúa Giêsu yêu thương Hội Thánh? Hội Thánh có gì khiến Người hài lòng? Và điều gì khiến Người thất vọng?

KINH NGUYỆN CHÍNH THỨC CÚA ĐẠI HỘI GIA ĐÌNH THẾ GIỚI TẠI PHILADELPHIA 2015

Lạy Chúa là Cha chúng con/

trong Chúa Giêsu, Con Cha/

Đấng Cứu Độ chúng con/

Cha đã cho chúng con được làm con cái Cha/

trong gia đình Hội Thánh./

Xin hồng ân và tình yêu của Cha/

giúp các gia đình chúng con/

khắp mọi nơi trên thế giới/

được hiệp nhất với nhau/

và trung thành với Lời Cha./

Xin cho tấm gương của Thánh Gia Thất/

với sự trợ giúp của Chúa Thánh Thần/

hướng dẫn mọi gia đình chúng con/

nhất là các gia đình đang gặp thử thách/

trở nên mái ấm của hiệp thông và cầu nguyện/

luôn biết tìm kiếm chân lý/

và sống trong tình yêu của Cha./

Chúng con nguyện xin Cha/

nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con./ Amen.

Lạy Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse/

Xin cầu cho chúng con! 

NHỮNG CHỮ VIẾT TẮT

Cđ, Công đồng Vatican II

DCE, Deus Caritas Est

ĐGH, Đức Giáo Hoàng

DV, Dei Verbum

EG, Evangelii Gaudium

EN, Evangelii Nuntiandi

FC, Familiaris Consortio

GL, Giáo luật

GLHTCG, Giáo lý Hội thánh Công giáo

GrS, Gratissimam Sane

GS, Gaudium et spes

Hc, Hiến chế

HTXHCG, Học thuyết Xã hội Công giáo

HV, Humanae Vitae

LF,Lumen Fidei

LG, Lumen Gentium

MD, Mulieris Dignitatem

PP, Populorum Progressio

RH, Redemptor Hominis

RN, Rerum Novarum

Tđ, Thông điệp

Th, Tông huấn

VS, Veritatis Splendor

 



[1] Cf. GLHTCG, 757.

[2] GLHTCG, 169.

[3] GLHTCG, 1267. Cf. 1Cr 12,13.

[4] LG, 8; GLHTCG, 827.

[5] GLHTCG, 766.

[6] LG, 8; GLHTCG, 827.

[7] GLHTCG, 890.

[8] ĐGH Phanxicô, Diễn văn “Với những người tham dự trong cuộc hành hương của các gia đình trong Năm Đức Tin”, Vatican City, 26.10.2013.

[9] EN,41.

ĐỜI TÔI NHƯ CỦA LỄ

1. Nếu ai hỏi tôi lý tưởng đời tôi là gì, tôi sẽ trả lời một cách vắn gọn: “Đời tôi như của lễ”. Nếu ai hỏi về của lễ mà tôi dâng là gì, tôi cũng sẽ trả lời một cách vắn gọn: “Của lễ tình yêu”.

2. Chọn lựa của tôi được dựa trên Kinh Thánh.

Read more...

Hình Ảnh Họp Mặt Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc Hoa Kỳ Sau Lễ Thanksgiving 2012 tại Seattle, Washington

Hình Ảnh Họp Mặt Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc Hoa Kỳ Sau Lễ Thanksgiving 2012 tại Seattle, Washington

Hình Ảnh Họp Mặt Liên Tu Sĩ Miền Tây Bắc Hoa Kỳ Sau Lễ Thanksgiving 2012 tại Seattle, Washington...

Read more...

Lời kinh ‘Tôi Chọn Chúa’ của Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

Lạy Chúa Giêsu,

Trên đường hy vọng suốt 2,000 năm nay, tình thương Chúa như một lượn sóng đã lôi cuốn bao người lữ hành. Họ đã yêu Chúa với một mối tình sống động, thể hiện qua tư tưởng, lời nói, việc làm, với một tâm hồn mạnh mẽ hơn mọi cám dỗ, mạnh hơn mọi đau khổ, hơn cả sự chết. Họ đã là lời Chúa ở trần gian, đời họ là một cuộc cách mạng, đổi mới cục diện của Hội thánh.

Read more...

TỈNH THỨC TRONG TÌNH HÌNH MỚI

1. Đất Nước Việt Nam đang đi vào một tình hình mới. Quốc Hội mới, Chính phủ mới và hệ thống chính trị mới là những nhân tố mới thuộc cơ chế.

Ngoài cơ chế còn có nhiều cái mới, như những phong trào mới, những tư tưởng mới, những sản phẩm kinh tế, văn hoá, nghệ thuật mới, những lối sống mới, những nhóm quyền lực mới. Nhiều cái mới rất khó kiểm soát. Lòng người thay đổi càng không dễ khắc phục.

Tất cả những cái mới đang làm nên một tình hình mới. Mọi cái mới trong tình hình mới đều ảnh hưởng đến con người sống trên Đất Nước Việt Nam. Ảnh hưởng mà tôi để ý nhất là về lãnh vực tâm lý, lãnh vực tâm linh, lãnh vực đạo đức và lãnh vực đức tin.

Read more...

Yêu Là Cho Đi Tất Cả Và Dâng Hiến Trọn Vẹn

... Tôi hân hạnh chia sẻ về niềm vui bao la tràn ngập tâm hồn vì năm nay tôi được hồng phúc tuyên khấn vĩnh viễn. Đây là tác động dâng hiến trọn vẹn cho THIÊN CHÚA là Tình Yêu muôn thưở. Trong lòng từ bi vô biên Ngài đã kéo tôi ra khỏi Ai Cập, đất nước của nô lệ. Thật thế, trước kia tôi nô lệ cho ”cái tôi”, cho những dự phóng, cho các tìm kiếm tiện nghi và thỏa mãn vật chất. Giờ đây THIÊN CHÚA đưa tôi vào miền đất hứa, trở thành Nữ Thừa Sai Tôi Tớ Người Nghèo Thế Giới Thứ Ba. Nơi Hội Dòng, tôi tìm thấy ba cột trụ vững chắc xây dựng ơn gọi:
- Thánh Giá, Thánh Thể và Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA.

Read more...

8 Tân Linh Mục Dòng Ngôi Lời

8 Tân Linh Mục Dòng Ngôi Lời

Vào ngày 21 tháng 5 năm 2011 tại Nguyện Đường Ngôi Lời Chicago/Techny, IL Dòng Ngôi Lời được Thiên Chúa thương ban cho thêm 8 tân linh mục, trong đó có 4 tân linh mục Việt Nam, 1 Trung Quốc, 1 Croatia, 2 Ba lan.

Read more...

Đức Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Long, Giám Mục Việt Nam đầu tiên tại Úc

VATICAN. Hôm 20-5-2011, ĐTC Biển Đức 16 đã bổ nhiệm một Linh Mục Việt Nam đầu tiên làm Giám Mục tại Úc, đó là Cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Long, Tổng cố vấn dòng Phanxicô Viện Tu, được thăng GM hiệu tòa Tala và làm Giám Mục Phụ tá Tổng giáo phận Melbourne.

Read more...

Sứ điệp ĐTC Biển Đức 16 nhân Ngày Ơn Gọi 48 (15-5-2011)

VATICAN. Như chúng tôi đã đưa tin, hôm 10-2-2011, ĐTC Biển Đức 16 đã cho phổ biến Sứ điệp của Ngài nhân Ngày Thế Giới lần thứ 48 sẽ cử hành vào chúa nhật 15-5 tới đây với chủ đề ”Đề nghị ơn gọi trong Giáo Hội địa phương”. Trong sứ điệp, ĐTC tha thiết kêu gọi toàn thể Giáo Hội động viên cầu nguyện và đẩy mạnh việc mục vụ ơn gọi Linh Mục và đời sống thánh hiến. Sau đây là nguyên văn Sứ điệp của ĐTC. Ngài viết:

Anh chị em thân mến,

Ngày Thế Giới lần thứ 48 cầu cho ơn gọi sẽ được cử hành vào ngày 15-5-2011, Chúa nhật thứ 4 Phục Sinh, mời gọi chúng ta suy tư về đề tài: ”Đề nghị ơn gọi trong Giáo Hội địa phương”. Cách đây 70 năm, Đấng Đáng Kính Piô 12 đã thiết lập ”Các Hội Giáo Hoàng về ơn gọi Linh Mục”. Tiếp theo đó, các hội tương tự đã được các Giám Mục thành lập trong nhiều giáo phận, do các Linh Mục và giáo dân linh hoạt, đáp lại lời mời gọi của Vị Mục Tử Nhân Lành, khi ”thấy đám đông, Người chạnh lòng thương, vì Ảhọ mỏi mệt và kiệt lực như đoàn chiên không có mục tử”, và Chúa nói: ”Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Vì vậy, các con hãy cầu xin Chủ mùa gặt sau nhiều thợ đến trong ruộng của Người” (Mt 9,36-38).

Nghệ thuật cổ võ và chăm sóc ơn gọi tìm được một điểm tham chiếu rạng ngời trong những trang Tin Mừng, qua đó Chúa Giêsu kêu gọi các môn đệ theo Ngài và giáo dục họ trong tình yêu thương ân cần. Đối tượng đặc biệt được chúng ta chú ý, đó là cách thức Chúa gọi những cộng tác viên thân cận nhất của Ngài loan báo Nước Thiên Chúa (Xc Lc 10,9). Trước hết, ta thấy rõ hành động đầu tiên của Ngài là cầu nguyện cho họ: trước khi gọi họ, Chúa Giêsu cầu nguyện một mình ban đêm và lắng nghe thánh ý Chúa Cha (Xc Lc 6,12), trong một thái độ khổ chế nội tâm vượt lên trên những điều thường nhật. Ơn gọi của các môn đệ nảy sinh chính trong cuộc chuyện vãn thân mật của Chúa Giêsu với Chúa Cha. Ơn gọi vào sứ vụ Linh Mục và đời sống thánh hiên trước tiên là thành quả cuộc một cuộc tiếp xúc liên lỷ với Thiên Chúa hằng sống và của lời cầu nguyện tha thiết dâng lên ”Chủ mùa gặt”, trong các cộng đoàn giáo xứ, cũng như trong các gia đình Kitô, hoặc trong các nhóm cho ơn gọi.

Vào đầu đời sống công khai, Chúa đã gọi một số ngư phủ, đang chăm chú làm việc bên bờ hồ Galilea: ”Hãy đến theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những người đánh cá người” (Mt 4,19). Ngài đã tỏ cho họ sứ mạng cứu thế qua nhiều ”dấu lạ” chứng tỏ tình thương của Ngài đối với loài người và hồng ân từ bi của Chúa Cha; Ngài đã dạy họ bằng lời nói và bằng cuộc sống để họ sẵn sàng trở thành những người tiếp nối công trình cứu độ của Ngài; sau cùng, ”khi biết đã đến giờ từ giã thế gian này về cùng Cha” (Ga 13,1), Ngài đã ủy thác cho họ nghi lễ tưởng niệm cái chết và sự sống lại của Ngài, và trước khi được nâng lên Trời, Ngài đã sai họ đi khắp thế gian với mệnh lệnh: ”Vậy các con hãy ra đi và làm cho mọi dân tộc trở thành môn đệ của Thầy” (Mt 28,19).

Đó là một đề nghị có nhiều đòi hỏi và cũng đầy phấn khởi, đề nghị mà Chúa Giêsu đưa ra với những người mà Ngài nói: ”Hãy theo tôi!”: Ngài mời gọi họ đi vào tình bạn của ngài, lắng nghe kề cận Lời Ngài và sống với Ngài; Ngài dạy họ hiến thân tận tụy với Thiên Chúa và truyền bá Nước Ngài theo qui luật Tin Mừng: ”Nếu hạt lúa, rơi xuống đất, mà không chết đi thì nó trơ trọi một mình; trái lại nếu nó chết đi, thì sinh nhiều bông hạt” (Ga 12,24); Ngài mời gọi họ hãy ra khỏi ý chí khép kín, khỏi ý tưởng tự mãn của họ để dấn mình vào một ý chí khác, là thánh ý Chúa và để cho ý Chúa hướng dẫn; Ngài làm cho họ sống một tình huynh đệ, nảy sinh từ thái độ hoàn toàn sẵn sàng đối với Thiên Chúa (Xc Mt 12,49-50) và trở thành một nét đặc biệt của cộng đoàn Chúa Giêsu: ”Cứ dấu này mà mọi người biết các con là môn đệ của Thầy, đó là các con yêu thương nhau” (Ga 13,35).

Ngày nay cũng vậy, việc theo Chúa Kitô đòi hỏi nhiều cố gắng; có nghĩa là học cách luôn nhìn về Chúa Giêsu, nhận biết Ngài trong cuộc sống thân mật, lắng nghe Ngài qua Lời Chúa và gặp gỡ Ngài trong các bí tích; có nghĩa là học cách làm cho ý mình phù hợp với ý Chúa. Đây thực là một trường đào tạo đích thực cho những người chuẩn bị thi hành sứ vụ linh mục và đời sống thánh hiến, dưới sự hướng dẫn của giáo quyền liên hệ. Trong mọi mùa của cuộc sống, Chúa không quên kêu gọi chia sẻ sứ mạng của Ngài và phụng sự Giáo Hội của Ngài trong thừa tác vụ thánh chức và trong đời sống thánh hiến, và Giáo Hội ”được kêu gọi bảo tồn, quí chuộng và yêu mến hồng ân ấy: Giáo Hội có trách nhiệm về việc nảy sinh và tăng trưởng các ơn gọi linh mục” (G.P II, Tông Huấn hậu THĐGHM Pastores davo vobis, 41). Đặc biệt thời nay, tiếng nói của Chúa dường như bị bóp nghẹt vì ”những tiếng nói khác” và đề nghị theo Ngài bằng cách hiến trọn cuộc sống dường như quá khó khăn, mỗi cộng đoàn Kitô, mỗi tín hữu, phải ý thức đảm nhận trách vụ cổ võ ơn gọi. Điều quan trọng là khích lệ và nâng đỡ những người tỏ ra có những dấu hiệu rõ ràng được gọi vào đời sống linh mục và đời sống tu trì, để họ cảm thấy sự nồng nhiệt của toàn thể cộng đoàn khi họ thưa ”xin vâng” đối với Thiên Chúa và Giáo Hội. Chính tôi cũng khuyến khích họ như tôi đã làm với những người quyết định vào chủng viện và tôi đã viết cho họ: ”Các con có lý khi làm như vậy, vì con người sẽ luôn cần đến Thiên Chúa, cả trong thời đại bị kỹ thuật thống trị thế giới và hoàn cầu hóa: họ cần đến vị Thiên Chúa đã tỏ mình ra trong Đức Giêsu Kitô và tập hợp chúng ta trong Giáo Hội hoàn vũ, để học cùng Ngài và nhờ Ngài được sự sống thực, và làm cho các tiêu chuẩn của nhân loại đích thực được hiện diện và hữu hiệu (Thư gửi các chủng sinh, 18-10-2010)

Điều cần thiết là mỗi Giáo Hội địa phương ngày càng phải nhạy cảm và quan tâm hơn đến việc mục vụ ơn gọi, giáo dục ở các cấp độ, gia đình, giáo xứ, hội đoàn, nhất là những người trẻ nam nữ, - như Chúa Giêsu đã làm với các môn đệ - để họ làm cho tình bạn chân thành và yêu thương của họ với Chúa được tăng trưởng, được vun trồng trong kinh nguyện bản thân và phụng vụ, học cách chăm chú lắng nghe Lời Chúa một cách hiệu quả, ngày càng làm quen với Kinh Thánh; cần giúp họ hiểu rằng việc sống theo thánh ý Chúa không hề hủy hoại và không phá hủy con người, nhưng giúp con người khám phá và theo đuổi sự thật sâu xa nhất về bản thân; sống tinh thần nhưng không và huynh đệ trong quan hệ với tha nhân, vì chỉ khi nào chúng ta cởi mở đối với tình yêu Thiên Chúa thì mới tìm được niềm vui đích thực và hoàn toàn làm cho những khát vọng của mình được mãn nguyện. ”Đề nghị ơn gọi trong Giáo Hội địa phương” có nghĩa là dùng một nền mục vụ ơn gọi ân cần và thích hợp để chỉ dẫn con đường theo Chúa Kitô với tất cả những cố gắng và đòi hỏi đi kèm. Con đường này có ý nghĩa phong phú và có thể bao trùm trọn cuộc sống”.

Anh em thân mến trong hàng Giám Mục, tôi đặc biệt ngỏ lời với anh em. Để sứ mạng cứu độ của anh em trong Chúa Kitô được tiếp tục và phổ biến, điều quan trọng là ”gia tăng tối đa các ơn gọi linh mục và tu sĩ, đặc biệt là các ơn gọi thừa sai” (Christus Dominus, 15). Chúa đang cần sự cộng tác của anh em để những lời kêu gọi của Ngài đi tới tâm hồn những người mà Ngài tuyển chọn. Anh em hãy quan tâm chọn những người hoạt động trong Trung Tâm ơn gọi của giáo phận, là phương tiện quí giá để cổ võ và tổ chức việc mục vụ ơn gọi, cũng như cổ võ việc cầu nguyên để nâng đỡ việc mục vụ ơn gọi và bảo đảm hiệu năng của công tác này. Anh em Giám Mục thân mến, tôi cũng muốn nhắc nhở anh em lo lắng cho Giáo Hội hoàn vũ qua việc phân phối đồng đều các linh mục trên thế giới. Thái độ sẵn sàng này là một phúc lành cho chính cộng đoàn giáo phận của các Giám Mục ấy và là một chứng tá đối với các tín hữu về sứ vụ tư tế, quảng đại cởi mở đối với các nhu cầu của toàn thể Giáo Hội”.

Công đồng chung Vatican 2 đã nhắc nhở rõ ràng rằng ”nghĩa vụ làm gia tăng ơn gọi linh mục là điều thuộc về toàn thể cộng đoàn Kitô. Cộng đoàn có nghĩa vụ chu toàn công tác này nhất là bằng đời sống Kitô hoàn hảo” (Optatam totius, 2). Vì thế, tôi muốn gửi lời chào huynh đệ đặc biệt và khích lệ đến những người đang cộng tác bằng nhiều cách với các linh mục trong các giáo xứ. Đặc biệt tôi ngỏ lời với những người có thể đóng góp phần của mình cho việc mục vụ ơn gọi: các Linh Mục, các gia đình, giáo lý viên, các linh hoạt viên. Với các Linh Mục, tôi nhắn nhủ các vị hãy có khả năng làm chứng về sự hiệp thông với Đức Giám Mục và các anh em Linh Mục khác, tạo nên một môi trường thuận lợi sinh động giúp nảy sinh các ơn gọi Linh Mục. Các gia đình hãy để cho ”tinh thần đức tin, cậy, mến và lòng đạo đức linh hoạt” (ibid.), có khả năng giúp con cái quảng đại đón nhận ơn gọi Linh Mục và đời sống thánh hiến. Các giáo lý viên, cũng như các linh hoạt viên của các hội đoàn Công Giáo và phong trào Giáo Hội hãy giúp chăm sóc người trẻ được ủy thác cho mình làm sao để họ khám phá ra ơn gọi của Chúa và hăng hái bước theo ơn gọi ấy.

Anh chị em thân mến, sự dấn thân của anh chị em trong việc cổ võ và chăm sóc ơn gọi được ý nghĩa sung mãn và có hiệu năng về mục vụ khi được thực hiện trong sự hiệp nhất với Giáo Hội và nhắm phục vụ tình hiệp thông. Chính vì thế, mỗi lúc trong đời sống cộng đoàn Giáo Hội - khi giảng dạy giáo lý, các cuộc gặp gỡ huấn luyện, cầu nguyện phụng vụ, hành hương tại các đền thánh, là một cơ hội quí giá để khơi dậy trong Dân Chúa, đặc biệt nơi những người nhỏ bé nhất và người trẻ, ý thức mình thuộc về Giáo Hội và trách nhiệm phải đáp lại ơn gọi linh mục và đời sống thánh hiến, được thực hiện trong sự chọn lựa tự do và ý thức.

Khả năng vun trồng ơn gọi chính là dấu hiệu đặc biệt chứng tỏ sức sinh động của một Giáo Hội địa phương. Chúng ta hãy tín thác và nài nỉ khẩn cầu ơn phù trợ của Đức Trinh Nữ Maria, để nhờ tấm gương của Mẹ đón nhận kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa và nhờ lời chuyển cầu hiệu nghiệm của Mẹ, giữa lòng mỗi cộng đoàn đều có sự sẵn sàng thưa ”xin vâng” đối với Chúa là Đấng luôn kêu gọi những người thợ mới vào làm việc trong mùa gặt của Ngài. Với lời cầu chúc ấy, tôi thành tâm ban Phép Lành Tòa Thánh cho tất cả mọi người.

Vatican ngày 15 tháng 11 năm 2010

+ Biển Đức 16, Giáo Hoàng

G. Trần Đức Anh, OP chuyển ý

Bản Chất Ơn Gọi Môn Đệ

Quý vị và các bạn thân mến,

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít” (Mt 9,37). Dường như đã ăn sâu vào văn hóa của người Công Giáo Việt Nam, chúng ta yêu quý những con người được Chúa chọn làm môn đệ. Tuy nhiên, có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi “bản chất ơn gọi làm môn đệ của Chúa là gì?” Bài cầu nguyện hôm nay, chúng ta cùng xin Chúa Thánh Thần cho chúng ta biết chiêm ngắm Chúa Giê-su chọn các môn đệ và thiết lập nhóm Mười Hai như Mc 3,13-15 tường thuật, để chúng ta hiểu đúng và hiểu sâu bản chất ơn gọi ấy. Nhờ đó chúng ta có động lực và niềm tin tưởng sâu vào tình yêu của Chúa, cố gắng sống theo bản chất đúng nghĩa của ơn gọi làm môn đệ.

Để bắt đầu buổi cầu nguyện, chúng ta cùng đọc lại đoạn Tin Mừng chúa chọn các môn đệ theo thánh Mac-cô:
“Rồi Người lên núi và gọi đến với Người những kẻ Người muốn. Và các ông đến với Người. Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người và để Người sai các ông đi rao giảng, với quyền trừ quỷ.” (Mc 3,13-15)

Ơn gọi trước hết phải do chính Chúa Cha mời gọi. Chính Chúa Giê-su nhiều lần nói với chúng ta rằng môn đệ của Người là “những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho” (Ga 17,6a.9b.11-12) Người. Ngài khẳng định nếu như Cha không lôi kéo thì sẽ không có ai có thể đến được với Người (Ga 6,44). Ngài muốn những kẻ muốn theo Ngài biết ngồi xuống nhận định để nhận ra rằng chính họ không tự sức theo Ngài được nhưng phải có Cha lôi kéo (Lc 14,25-33; 18,18-27). Trước khi chọn các môn đệ, Chúa Giê-su đã phải lên núi (Mc 3,13), để cầu nguyện với Cha suốt đêm (Lc 6,12). Ngài cầu nguyện để nhận định xem Cha muốn Ngài chọn ai. Đến sáng hôm sau, khi đã cầu nguyện và tìm hiểu ý Cha xong, Ngài mới chọn lấy mười hai ông (Lc 6,13a; Mc 3,13b). Như vậy, chính Chúa Cha thực hiện bước trước trong ơn gọi của chúng ta, những người môn đệ của Chúa. Để nhận định ơn gợi, trước hết phải dành thời gian để cầu nguyện xem “Chúa muốn tôi làm gì?”.

Mặc dầu trong ơn gọi, chính Chúa khởi đầu mời gọi, nhưng ơn gọi vẫn luôn cần sự đáp trả một cách tự do của con người. Chính vì thế, nên Đức Giê-su mới bảo những kẻ cùng đi với Người phải ngồi xuống cân nhắc cẩn thận rồi chọn lựa (Lc 14,25-33). Thiên Chúa không bao giờ dùng quyền để ép buộc ai, Ngài chỉ mời gọi sự cộng tác của con người. Ngài cũng không bao giờ muốn dùng sự ảnh hưởng của cha mẹ, ông bà để ép chúng ta theo Ngài. Ngài cho chúng ta trí khôn, trí hiểu, quả tim biết yêu thương để nhận ra tình yêu của Ngài và suy nghĩ cẩn thận trước khi đưa ra quyết định theo Ngài. Tuy nhiên, Ngài không thích sự đáp trả nửa vời, một chân đi và một chân ở lại. Ngài thích được nhìn thấy nơi chúng ta một sự đáp trả trọn vẹn.

Được mời gọi trở nên môn đệ của Ngài là một ơn đặc biệt Chúa dành cho chúng ta. Tuy nhiên, tự sức chúng ta cũng không thể đáp lại lời mời gọi đó. Vì thế, Chúa mời gọi chúng ta hãy tin tưởng và phó thác vào tình yêu của Ngài. Để có thể tin tưởng và phó thác, chúng ta cần có lòng quảng đại đối với Chúa. Lòng quảng đại ấy thể hiện qua sự sẵn sàng từ bỏ những gì mình đang có để theo Ngài. Có những người như Simon, An-rê, Gia-cô-bê, hoặc Gio-an khi nghe tiếng mời gọi của Người thì bỏ mọi sự ngay lập tức mà theo Người. Nhưng cũng có người như anh thanh niên giàu có, được Chúa mời gọi, nhưng không theo Ngài được vì không dám từ bỏ những gì mình đang có để theo Người (Mc 10, 17-22). Từ bỏ tất cả để chúng ta có thể tự do, không bị ràng buộc; và chỉ có khi từ bỏ thì tim của chúng ta mới có chỗ cho tình yêu của Chúa ngự vào.

Lạy Chúa là Cha của chúng con, bây giờ thì chúng con đã hiểu rõ ơn gọi là lời mời gọi của Cha và cũng là lời đáp trả của chính từng người chúng con. Cho nên, muốn nhận ra ơn gọi của từng người chúng con thì trước hết chúng con phải biết cầu nguyện để nhận ra tiếng Cha vang lên trong lòng. Tiếp đến, chúng con cũng xin Cha nâng đỡ chúng con để chúng con có sức mạnh từ bỏ những ràng buộc để được tự do đáp trả lại tiếng mời gọi đầy tình yêu của Cha. Vậy xin cho chúng con biết cố gắng lắng nghe Lời của Cha, để nhận ra tiếng Cha mời gọi và mau mắn, quảng đại đáp lại.

Nguyễn Hiền Nhu

  • «
  •  Start 
  •  Prev 
  •  1 
  •  2 
  •  3 
  •  4 
  •  5 
  •  Next 
  •  End 
  • »
Page 1 of 5