Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Monday
May 22nd 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Năm Đức Tin Những Thiên Thần Trên Đường Thập Giá

Những Thiên Thần Trên Đường Thập Giá

E-mail Print
Trong Phúc âm, Thánh Luca viết:

Khi Chúa Giêsu cầu nguyện trong khu vườn Giệtsêmani, trước khi Người bị bắt và bị tử nạn, thì có một thiên thần đến an ủi Người“ (Lc 22,43).

Thánh sử không ghi lại quí danh của vị thiên thần đó. Có lẽ vị thiên thần giàu lòng xót thương đó chính là hiện thân của vô vàn vô số những người biết cảm thông, giúp đỡ và an ủi những người gặp hoạn nạn quá nặng nề, đến mướt mồ hôi và máu, như trường hợp của Chúa Giêsu trong vườn Giệtsêmani,

Những thảm cảnh đau thương đứt ruột, đã, đang và sẽ còn tiếp diễn trong lịch sử loài người! Hơn 70 triệu người, lớn bé, già trẻ, nam nữ, đã bị chết, trong những cuộc chiến gây ra do độc tài và tham vọng bạo tàn của thế kỷ 20. Ta có thể tin rằng: hơn 70 triệu thiên thần đã đến với họ, dưới trăm ngàn hình thức khác nhau, để an ủi họ và làm dịu đi một phần những nỗi thống khổ và những cực hình nơi thể xác và tâm hồn của họ.

Trên đường thập giá của Chúa Giêsu, thiên thần từ bi thương xót đó có thể là một phụ nữ, một chị nhà quê bán trái cây bên lề đường, khi toán lính Roma hung hãn điệu Đức Giêsu vác thập giá đi qua. Nhìn nạn nhân mặt mày bầm tím, mồ hôi và máu me gần như che lấp hoàn toàn đôi mắt, chị cảm thấy xót xa quá chừng, nên không suy nghĩ gì, chị chạy lách qua đoàn lính, cởi vội chiếc khăn trắng che đầu, tới lau mặt cho Đức Giêsu. Vị thiên thần nơi chị bán trái cây đã ẩn danh một thời gian dài hơn 400 năm; mãi đến đầu thế kỷ thứ 5, người ta mới biết tên của Người là chị Veronika!.

Vị thiên thần từ bi thương xót thứ hai trên đường thập giá của Chúa Giêsu được ghi rõ danh xưng trong Phúc âm do Thánh sử Luca và Thánh sử Matthêu viết (Lc 23,26 và Mt 27,32): đó là bác nông phu Simon, quê ở làng Zyren. Trên đường đi làm, bác bị toán lính bắt phải vác đỡ thập giá Đức Giêsu, bởi vì khi ấy, Đức Giêsu đã quá kiệt sức và đã ngã gục nhiều lần rồi! Lúc đầu, Simon bực bội vì bị cưỡng bách làm một việc nặng nhọc và nhục nhã như vậy, nhưng bước đi bên Đức Giêsu, bác động lòng thương mến, nên đã tình nguyện một mình vác thập giá leo lên tới đỉnh đồi Golgotha, thay cho người “tù nhân” khốn khổ.

Cũng như đối với chị Veronika, Đức Giêsu đã cảm ơn bác nông phu Simon bằng một cái nhìn hết sức trìu mến và biết ơn.

Những vị thiên thần thứ ba là cả một đám đông quần chúng, mà đại đa số là phụ nữ, đã đi theo đoàn lính áp tải Đức Giêsu. Họ than khóc rất thảm thương cho số phận cực khổ và oan trái của một Người mà họ hết sức ngưỡng mộ, vì đã làm ơn làm phúc cho họ rất nhiều. Chắc rằng không bao giờ người ta sẽ được biết danh tính của các vị thiên thần từ bi và xót thương này. Họ mãi mãi là những giọt nước mắt, là những lời than van thổn thức, chuyền thông sức an ủi cho những ai gặp hoạn nạn trên đường đời. Họ cũng là những đoàn người biểu tình chống chiến tranh, chống tra tấn, chống phá thai, chống tái võ trang và chống độc tài,.. trên khắp thế giới hiện nay.

Vị thiên thần thứ tư trên đường thập giá cũng không phải là một cá nhân mà là những người thân thương nhất của Đức Giêsu. Đó là mẹ Maria và người em gái của Đức Mẹ, cũng tên là Maria, cô Maria Magdalena và môn đệ Gioan. Những vị này đứng sát cạnh thập giá, khi Đức Giêsu bị đóng đinh và treo trên thập giá. Sự gần kề của những vị thiên thần xót thương này, đã là niềm an ủi lớn lao cho Đức Giêsu trong giờ sau hết của Người. Chính lúc phải đương đầu với tử thần, Người thấy mình cô đơn vô cùng, nên đã thốt lên với Đức Chúa Cha: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa  của con sao Ngài bỏ rơi con?!” (Mt 27,46) Nhưng rồi cảm nhận được niềm an ủi từ những tâm hồn tràn đầy thương mến đứng dưới chân Thập giá, Đức Giêsu đã gặp lại được gương mặt trìu mến của Đức Chúa Cha, và Người đã tìm lại được sự bằng an, để phú thác trọn vẹn đời mình cho Thiên Chúa: Lời nói cuối cùng của Người là “Lạy Cha, con xin phú thác hồn con trong tay Cha!”.(Lc 23,46)

Nhà bác học vật lý Blaise Pascal, Pháp quốc, viết rằng: cho đến ngày tận thế Chúa Giêsu vẫn còn tiếp tục đi trên con đường thập giá, bởi vì Người đã đồng hóa mình với mỗi con người sinh ra trên trần gian. Bao lâu còn nhân loại trên trần thế, thì còn có khổ đau. Chính vì vậy, sẽ còn muôn muôn vàn vàn thiên thần từ bi thương xót được Thiên Chúa gửi tới, để thuyên chữa các vết thương lòng và lau khô những đại dương nước mắt cho nhân loại. Có một điều chắc chắn này là, Thiên Chúa trao cho mỗi người chúng ta sứ mạng trở nên một thiên thần xót thương cho tha nhân. Biết được như vậy và sống được như vậy, thì thật là diễm phúc cho nhân loại biết bao!. “Hạnh phúc thay ai biết thương người, vì chính họ sẽ được Thiên Chúa xót thương„! (Mt 5,7). Tấm lòng từ bi thương xót có mãnh lực chuyển hóa khổ đau thành an lạc, biến thập giá oan trái thành Thánh giá cứu đời. Đó chính thực là mầu nhiệm Cứu Ðộ và Phục Sinh vậy!

“Lạy Chúa Giêsu, xin cho con noi gương chị Veronika, bác Simon và tất cả các thiên thần từ bi thương xót khác trên đường Thập giá của Chúa, để con biết cảm thông với những người gặp rủi ro hoạn nạn, để con biết an ủi và nâng đỡ họ. Xin cho con biết quên mình, để vác đỡ gánh nặng cho người khác. Như vậy là con thắp lên ánh sáng Phục Sinh cho đời họ và cho chính đời của con nữa. Amen.”