Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Tuesday
Nov 21st 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Đoàn Thể & Phong Trào Giới Trẻ Ở Lại Với Người: Sứ mạng phục sinh - Cuộc biến đổi tận căn

Ở Lại Với Người: Sứ mạng phục sinh - Cuộc biến đổi tận căn

E-mail Print

Các bạn trẻ thân mến,
Hai chữ “ sứ mạng” là hai chữ gắn chặt với cuộc đời của Giêsu và những ai dính líu đến Ngài như hình với bóng. Khi chấp nhận xuống thế làm người, Giêsu đã mang trong mình sứ mạng Cha giao. Khi khởi đầu sứ vụ công khai, Ngài kêu gọi các môn đệ, trước là để ở với Ngài và học hỏi từ Ngài, sau là để tiếp bước theo Ngài cùng thực thi sứ mạng cứu thế. Khi Ngài sống lại và hiện ra với Maria Madalena, Ngài đã sai bà đi loan báo tin vui cho các môn đệ. Khi các môn đệ biết được tin phục sinh, họ tiếp tục làm chứng và không ngừng rao giảng tin vui này cho người khác. Sứ mạng của người môn đệ không là gì khác hơn ra đi khắp nơi khắp chốn để nói về Giêsu, rao truyền tình yêu Chúa, thắp lên giữa lòng muôn dân niềm hy vọng về ơn cứu độ mà Thiên Chúa đã ban cho nhân loại qua cái chết và sự phục sinh của Đức Giêsu.

Từ khi được ơn Thánh Thần biến đổi, các tông đồ không còn khép mình trong căn phòng kín nữa, nhưng mở toang cánh cửa, bước ra ngoài đường, dõng dạc nói về Giêsu cho người khác. Từ một con người nhút nhát và vô học, Phêrô đã trở thành một nhà giảng thuyết hùng hồn, có cả ngàn người lắng nghe và bị thuyết phục. Các tông đồ khác cũng chẳng ngại gian nan, vượt nghìn trùng sóng gió để đến những biên cương xa xôi đem niềm vui phục sinh đến cho mọi người. Đòn roi, gông cùm, thậm chí cả cái chết cũng không làm cho họ chùn bước. Khi bị những thế lực công ghen ghét, các tông đồ chẳng những không sợ hãi vì bị ruồng rẫy nhưng còn cảm thấy hạnh phúc vì được nên giống Thầy. Niềm vui có được từ sứ mạng không phải là chuyện làm được điều này điều kia, hay được người khác biết đến, nhưng là vui với người vui, khóc với người khóc và mang đến cho họ nguồn bình an mà Đức Giêsu đã mang đến cõi trời. Động lực để thúc bách bước chân người mang sứ mạng không phải là những khả năng lạ thường nhưng là một niềm tin rằng bên mình Chúa vẫn đang cùng nhịp bước.
Các bạn trẻ thân mến,
Khi chuẩn bị về trời, Đức Giêsu đã chính thức ban lệnh truyền cho tất cả các môn đệ cách riêng và cho hết thảy chúng ta nói chung là: hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần. Sứ mạng mang tin vui phục sinh không chỉ dành riêng cho các linh mục, tu sĩ, hay các nhà truyền giáo, nhưng dành cho hết thảy chúng ta. Ra đi truyền giảng Tin Mừng không hẳn là rời bỏ quê hương, đến những miền xa xăm, lặn lội sương gió dặm trường ở những miền đất lạ nhưng có khi được thực thi ngay nơi mình đang sống. Công bố Tin Mừng phục sinh càng không phải là chuyện lôi kéo người khác bỏ tôn giáo của mình để theo Công Giáo, nhưng cốt yếu là khơi dậy lên trong họ nguồn bình an, niềm hy vọng, là mạnh mẽ nói về tình yêu thương, là khuyến khích nắm chặt bàn tay, cùng nhau xây dựng thế giới đậm tình người.
Tất cả chúng ta đều đã được lãnh nhận sức mạnh của Thánh Thần để ra đi và trở thành chứng nhân tình yêu cho Thiên Chúa. Chúng ta được mời gọi để làm cho mọi người nhận biết Cha là chúa tể của muôn loài, Đấng dựng nên trời đất, hữu hình lẫn vô hình. Cha là Đấng luôn yêu thương con người và kiên nhẫn với con người, bất chấp những bội phản và bất tín của họ. Cha là khởi nguyên và là cùng đích của mọi sự. Chỉ nơi Cha, con người mới có thể có được sự sống đời đời. Chúng ta cũng được mời gọi để nói về Giêsu, Ngôi Hai Thiên Chúa, đã vì yêu thương và vâng phục mà chấp nhận xuống thế làm người, sống và chết như một con người thực sự. Giêsu là hình ảnh hữu hình của Thiên Chúa vô hình, đã chịu hiến thân trên thập giá, chịu để máu và nước chảy ra cho nhân thế được hưởng nhờ ơn cứu độ. Nhưng Người đã chiến thắng sự chết và đã sống lại vinh quanh. Chúng ta cũng có sứ mạng tuyên xưng Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, Đấng luôn hoạt động trong mọi thời khắc lịch sử của dương gian. Người là Đấng thánh hóa mọi loài và làm cho trổ sinh những ân huệ dồi dào của Thiên Chúa nơi lòng thế nhân.
Có lẽ khá nhiều người trong chúng ta đã quên mất đi sứ mạng mà Thầy Giêsu đã ủy thác. Trong quan niệm của chúng ta, sứ mạng xa vời quá. Đó là chuyện của các ông cha bà sơ, những người học thần học hay rảnh rỗi không có chuyện gì để làm. Thực ra, sứ mạng đến với chúng ta không phải như một sự bắt buộc. Nếu ta bắt gặp được một tin vui, ta tự khắc thấy mình được thôi thúc để chia sẻ nó cho người khác. Giống như Maria Madalena hay hai môn đệ Emmaus, khi được niềm vui phục sinh đốt nóng cõi lòng, họ tự thấy biết mình phải làm gì. Họ hăng hái băng qua chặng đường dài để nói cho người. Họ làm điều đó với tất cả niềm vui. Thế nên, nếu ta thấy việc nói về Chúa cho người là chuyện của ai kia, chứ không phải của mình, ấy là do ta chưa cảm nghiệm được niềm vui khi có Chúa.
Ước gì mỗi người chúng ta mỗi ngày lớn lên hơn trong tương quan với Chúa, để có thể được thúc bách ra đi và làm chứng cho Người.Cuộc biến đổi tận căn

Các bạn trẻ thân mến,
Vâng nghe lời Giêsu, Mẹ và các tông đồ ở lại trong thành Giêrusalem để chờ ơn từ trời ban xuống. Trong thời gian chờ đợi, họ đã liên lỉ cầu nguyện để có thể được vững lòng tin, cũng như để tìm biết ý Chúa cho cuộc đời mình. Bỗng một ngày nọ, đang khi cầu nguyện, có một luồng gió mạnh ùa vào nhà, rồi xuất hiện trên đầu họ những hình như lưỡi lửa, tản ra và đậu trên từng người. Một phép lạ xảy đến. Họ bắt đầu có được những khả năng đặc biệt. Họ có thể nói được những thứ ngôn ngữ khác nhau. Họ cảm thấy mình vững mạnh hơn. Họ vượt qua được cảm giác sợ hãi. Họ như được lột xác khỏi con người cũ bấy lâu vẫn bám víu lấy họ. Họ thấy trong mình có một sức mạnh trồi lên, thôi thúc họ bước ra khỏi căn phòng u tối và đóng kín, lên đường công bố tin vui phục sinh cho những người khác.
Thánh Thần mà Đức Giêsu đã hứa ban khi trối trăn những lời sau hết trong vườn Dầu, rốt cuộc đã đến. Chính Thần Khí này đã đưa Ngôi Hai nhập thể vào cung lòng của Maria, đã thổi Giêsu vào hoang địa chịu thử thách, đã khơi lên trong Giêsu lời chúc tụng Cha vì những việc kì diệu Cha đã làm. Giờ đây, Thánh Thần lại tiếp tục tuôn tràn trên các tông đồ ngọn lửa nhiệt thành cho sứ mạng. Nơi đâu có Thánh Thần, nơi đó có sức mạnh, lòng can đảm, có sự biến đổi và hiệp nhất. Ơn sủng của Thánh Thần hàn gắn lại sự chia sẻ có nguồn gốc từ câu chuyện tháp Babel năm xưa. Nếu vì không hiểu nhau mà con người không thể nói chuyện được với nhau thì với sức mạnh của Thánh Thần, con người có thể đến gần nhau hơn, thấu cảm với nhau hơn.
Một trong những điều kì diệu mà Thánh Thần ban cho các tông đồ là khả năng đứng dậy và can đảm làm chứng cho Chúa. Nhớ ngày Chúa chịu khổ nạn, họ tan tác khắp nơi, không dám đối mặt với một ai, thậm chí còn nỡ chối bỏ Chúa. Ngay cả khi Chúa đã phục sinh, họ vẫn còn thui thủi trong bốn bức tường kín, không dám lộ diện ra ngoài vì sợ phác giác. Nếu như ngày trước, họ sợ dính líu với Giêsu, thì sau khi được ơn Thánh Thần, họ chẳng những dám mở toang cánh cửa bước ra, cao rao lời giảng dạy về Giêsu, mà còn lấy làm hãnh diện khi chịu những đòn roi và khinh miệt của người khác, vì được trở nên giống Giêsu. Nhờ ơn Thánh Thần, họ lấy Giêsu làm thần tượng của mình, và sẵn sàng ra đi khắp nơi khắp chốn, chẳng nề hà gian nan, để sống một cuộc đời như Giêsu, để trở nên đồng hình đồng dạng với Giêsu, người mà họ hằng yêu mến.
Các bạn trẻ thân mến,
Có lẽ chúng ta cũng cần được biến đổi như thế. Bấy lâu nay ta luôn sống trong con người cũ của mình. Cuộc sống của ta, ngày qua ngày, cứ bình lặng trôi theo tiến trình của thời gian, mà chẳng có gì thay đổi hết. Vẫn một nếp sống cũ, một tinh thần cũ, một thói quen cũ, một nếp nghĩ cũ. Dần dần, ta chỉ còn tồn tại trên trái đất này, chứ không còn là sống một cách sinh động và tràn đầy ý nghĩa nữa. Con người ta ù lì, phó mặc một cách thụ động cho sự đời xảy ra chứ không bận tâm gì đến chuyện cải thiện để làm cho đời sống thêm tốt. Giống như các tông đồ xưa, ta thấy cuộc sống bên ngoài sao phức tạp quá đầy dẫy những hiểm nguy rình chờ, nên ta cứ chấp nhận sống trong bóng tối của căn phòng, an phận với nỗi cô đơn, chứ không muốn đứng lên, mở toang cánh cửa để đón những làn gió mát, đón ánh mặt trời trên cao. Tồi tệ hơn, ta quen với một nếp sống sợ hãi và vùi mình trong thất bại, không dám ra đi làm chứng cho một tin vui phục sinh mà ta đã được mặc khải.
Ngay từ lúc ta được tạo hình, Thiên Chúa đã thổi vào trong ta hơi thở của Ngài, chính là Thần Khí sự sống. Ngài muốn chúng ta sống trong cương vị người làm chủ, chứ Ngài không ban cho ta Thánh Thần để rồi ta sống trong kiếp nô lệ của chính ta. Ta hãy xin Chúa Thánh Thần hãy khơi dậy trong chúng ta sức mạnh sáng tạo của Thiên Chúa. Xin Ngài hãy mang Giêsu đến trong lòng ta, mang đến cho ta ngọn lửa của nhiệt thành, đốt cháy hết tất cả những gì là dơ bẩn và xấu xa trong ta. Xin Ngài mở rộng con tim ta để ta có thể nghe và thấu hiểu được những nỗi lòng của người khác. Xin Ngài hãy thêm sức cho đôi chân của ta để ta có thể đứng dậy được và không ngại bước ra vùng ánh sáng. Xin Ngài hãy thổi ta vào những hoang địa, để có sẵn sàng chịu cám dỗ và thử thách vì Đức Kitô và xông pha lên đường đến bao miền đất lạ mà không bao giờ chùn chân mỏi bước. Hãy xinThánh Thần dạy ta cầu nguyện, giúp ta cất cao bài ca chúc tụng Thiên Chúa vì bao điều diệu kỳ Người đã làm cho nhân thế từ ngàn xưa cho đến mãi sau này.
Cuộc đời của một người Kitô hữu phải là một cuộc đời có Thánh Thần, một cuộc đời có sự đổi mới. Mỗi khi ánh bình minh lên, ta đủ sức canh tân lại đời sống của mình. Có Thánh Thần, đời ta sẽ có niềm vui, có bình an, có dấn thân, và dù có chịu trăm ngàn thương đau, lòng ta vẫn tràn trề niềm hạnh phúc.
Pr. Lê Hoàng Nam, SJ


BÀI MỚI HƠN - NEWER ARTICLES:
BÀI CŨ HƠN - OLDER ARTICLES: