Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Monday
Dec 18th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Đoàn Thể & Phong Trào Giới Trẻ Ở Lại Với Người: Nghịch Lý Tin Mừng - Đường Theo Chúa

Ở Lại Với Người: Nghịch Lý Tin Mừng - Đường Theo Chúa

E-mail Print

Nghịch Lý Tin Mừng

Các bạn trẻ thân mến,

Sự xuất hiện của Giêsu trên trần thế này như một mũi kim làm xé toạt tất cả những lề thói vốn đã quá quen thuộc với con người, đặc biệt là những người cùng thời với Ngài. Ngài đòi hỏi mọi người phải có một tinh thần mới để có thể sống trong kỷ nguyên mới mà Ngài thiết lập. Ngài muốn con người phải thay đổi não trạng vốn mang đầy những giá trị trần tục thấp kém để có thể sống thực sự trong Vườn Địa Đàng mới của Ngài. Tự bản thân Giêsu đã gồm tóm vô vàn sự lạ và là một nỗi ngạc nhiên vô cùng to lớn của con người mọi thời. Sinh ra trong cảnh khó nghèo, sống trong một gia đình nghèo, làm bạn với những người nghèo và tội lỗi, cứu chữa bệnh nhân trong ngày Sabat, đồng bàn với các kỹ nữ và thu thuế, kêu gọi các môn đệ là những người ngu muội, dốt nát và quê mùa, đi lang thang khắp nơi rao giảng, chứ không phải ngồi bệ vệ trên tòa cao. Chưa một vị Rabbi nào thực thi những điều ấy. Với cung cách kỳ lạ đó của mình, Giêsu đã thực sự chinh phục được trái tim của hàng triệu con người.

Những giáo huấn của Giêsu cũng muôn phần khác lạ so với các bậc thầy khác. Chúng như thể một cuộc đảo lộn các giá trị, có vẻ như nghịch lý nhưng thực ra chứa đựng những chân lý thâm sâu. Đã có nhiều người không dám đón nhận những chân lý ấy vì chúng khác xa với mong đợi của họ bấy lâu nay.

Làm sao để trở thành người lớn nhất? Giêsu trả lời rằng người lớn nhất là người phải cúi xuống phục vụ anh em. Người lớn nhất ấy là người tự hạ, biến mình thành kẻ nhỏ nhất. Ấy là người khiêm nhường, tự xếp mình vào chỗ sau cùng, chứ không phải người cố gắng chiếm lấy phần tốt nhất. Làm sao để có được sự sống? Giêsu trả lời rằng để có được sự sống, trước tiên ta phải dám đánh mất nó vì Tin Mừng. Đánh mất sự sống không phải là tự hủy hoại mình, nhưng là sẵn sàng hy sinh để làm chứng cho một giá trị cao cả hơn. Người giàu có chưa chắc là người có thể vào được Nước Trời. Nước Trời dành cho những ai dám bán đi tất cả, chia cho người nghèo, rồi bước theo Giêsu. Khi đánh mất đi, ta sẽ có. Trong nhãn quan Giêsu, người có phúc không phải là người có lắm bạc tiền, người đang cười đùa khoái chí, người đang sống trong lợi lộc công danh. Nhưng người có phúc là người nghèo khó, người đang khóc lóc, người đang u sầu, người đang bị bách hại vì Danh Ngài. Bởi vì, chính Thiên Chúa sẽ là người bù đắp lại cho họ những thiệt thòi mà họ đang chịu trong tinh thần phó thác và vững tin. Kẻ rốt cùng sẽ được nên trước hết, còn những kẻ trước hết sẽ bị kéo xuống đàng sau.

Ngài còn kể nhiều câu chuyện và dụ ngôn để biểu lộ những chân lý ngược ngạo này của mình. Ngài cho biết viên đá mà người thợ xây loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Những gì người đời cho ta đáng vứt bỏ thì lại có giá trị vô cùng trước mặt Thiên Chúa. Hai đồng bạc của bà góa chẳng là gì trong mắt người ta nhưng lại là một khối tài sản đối với Ngài. Nước Trời được Ngài ví như hạt cải nhỏ xíu, ai cũng coi khinh, nhưng sau này lại phát triển thành một cây lớn khiến chim trời có thể đến trú ngụ. Người công chính không phải là người đọc kinh cầu nguyện nhiều, dâng cúng cho nhà thờ nhiều, rồi đứng trước mặt Chúa vỗ ngực kể công. Nhưng người công chính là người đứng xa xa, nơi góc tối, vừa khóc lóc, vừa đấm ngực hối lỗi, cầu xin lòng Chúa xót thương. Giáo huấn của Giêsu, dường như là một sự đảo ngược những nhận thức của con người: có thành không, không thành có, lớn thành nhỏ, nhỏ thành to, trước thành sau, sau thành trước. Vấn đề không phải là những biểu hiện bên ngoài, nhưng là nội lực tâm linh bên trong.

Các bạn trẻ thân mến,

Đi theo Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi để đón nhận và sống những giá trị nghịch lý ấy của Giêsu. Để có thể là người lớn, ta phải sống lối sống của người nhỏ. Sống được sự khiêm nhu và nhỏ bé, thấp hèn của người dưới, ta mới thực sự là người lớn. Một người có thể im lặng trước bất công mà mình đang gánh chịu vì nghĩ đến đại cuộc, ấy mới là người mạnh mẽ. Một người có thể giữ được bình tĩnh khi đứng trước cuộc bách hại, ấy mới thật sự là người cao cả. Hẳn là các bạn cũng có kinh nghiệm này là càng hy sinh ta càng thấy mình lớn lên, càng cho đi ta càng được nhận lãnh, càng trao ban ta càng thấy mình được đầy ứ. Và ngược lại, càng cố nắm giữ, ta càng đánh mất nó nhanh hơn; càng cố bồi đắp công danh, ta càng thấy nó mong manh dễ vỡ. Người tự do thực sự là người hoàn toàn thanh thoát với những bíu víu và quỵ lụy của thế gian.

Càng buông mình, các bạn càng cảm thấy tự do. Càng cố gắng hy sinh vác thập giá, các bạn sẽ càng cảm thấy một sự bình an thẳm sâu trong tâm hồn. Cứ suy gẫm xem, rồi các bạn sẽ thấy: đấy đích thực là chân lý của chân lý, là khôn ngoan của mọi khôn ngoan!

Đường Theo Chúa

Các bạn trẻ thân mến,

Chứng kiến những điều kỳ diệu Đức Giêsu làm, nhiều người ao ước trở thành môn đệ của Người. Khả năng tuyệt vời của Giêsu trong việc chữa lành, trong các phép lạ hóa bánh, cùng những lời giảng dạy hết sức hùng hồn và đầy thuyết phục lay động con tim đã khiến cho nhiều người tin chắc rằng đây đích thực là Đấng Cứu Độ trần gian. Hạnh phúc biết mấy, khi trong số đông đảo dân chúng bước theo Giêsu thì chỉ có 12 người được chọn để song hành cùng Ngài qua miền này xứ nọ. Suốt cả một quảng đường dài theo Chúa, ăn ngủ với Chúa, được Chúa chỉ dạy cho nhiều điều mới mẻ, cũng như chứng kiến tường tận lối sống khó nghèo và khiêm nhường của Chúa, nhưng các tông đồ vẫn cứ lòng chai dạ đá, mong chờ Chúa làm vua để mình cũng được hưởng danh này tiếng nọ. Họ tưởng đi theo Chúa thì sẽ có được nhiều bạc tiền, nhiều chức tước. Họ nghĩ là đời họ sẽ lên hương nhờ nương tựa vào khả năng phi thường của Người.

Cũng có nhiều người bày tỏ khao khát muốn theo Chúa vì ngưỡng mộ con người và tài năng của Ngài, nhưng lại có thái độ lần lữa. Người thì không muốn dứt bỏ tài sản kếch sù ở nhà. Người thì muốn đi về chôn cất người cha, người thì muốn nói lời ly biệt với gia đình, người thì muốn biết điểm đến của Giêsu là đâu, có an nhàn sung túc hay không liệu bề tính toán. Giêsu đã trả lời thẳng thừng với những người ấy rằng ai yêu mến cha mẹ, anh chị em hay bất cứ điều gì khác hơn Ngài thì không xứng với Ngài. Đối với Giêsu, người môn đệ của mình phải là người đặt Giêsu và sứ mạng của Giêsu lên trên hết. Con đường Giêsu là con đường cởi bỏ, con đường cắt đứt với những gì cản vướng đôi chân. Từ bỏ cái mình có vẫn chưa đủ, Giêsu còn đòi hỏi những ai muốn đi theo Ngài phải từ bỏ chính mình nữa. Để có thể theo Chúa cách trọn vẹn, người môn đệ phải có thể vì Giêsu mà đánh đổi cả mạng sống của mình. Ta có thể từ bỏ nhiều thứ, nhưng nếu chưa từ bỏ chính mình, ấy chưa thực sự là từ bỏ.

Con đường Giêsu là con đường thập giá, là con đường của hy sinh và bỏ mình. Ai không vác thập giá thì cho dù có mang danh là môn đệ Giêsu, vẫn chỉ là theo Người từ đàng xa, chứ chưa trở thành người môn đệ đích thực. Chẳng có chuyện theo Giêsu mà mong chờ được ở nhà sang cửa rộng, mong chờ được người khác ca khen chúc tụng, chờ ăn sung mặc sướng. Bởi vì hành trình Giêsu là hành trình đi ngược lại với những xu thế và lôi kéo của thế gian. Những ai tưởng rằng theo Giêsu sẽ lên đến đỉnh của vinh quang là những người ảo tưởng. Đúng thực là Giêsu có leo lên đỉnh, nhưng đó là đỉnh của thập tự, của hy sinh và dâng hiến.

Các bạn trẻ thân mến,

Ta không thể theo Chúa Giêsu mà chẳng có hy sinh nào. Chẳng có chuyện ta một mực trung thành và làm chứng cho Giêsu mà lại không hề thấy khó khăn nào. Ngoài kia, bao trào lưu tục hóa của xã hội muốn thúc đẩy con người bất chấp các thủ đoạn để kiếm tìm công danh và lợi ích. Rất khó để ta có thể vừa sống đức công bằng và vừa tiến thân trong sự nghiệp. Để có thể trao ban cho người khác thông điệp của tình yêu, có khi ta phải chịu nhẫn nhịn, chịu thiệt thòi – một cảm giác cực kỳ khó chịu. Để có thể sống đúng tư chất người Kitô hữu, có khi ta phải hy sinh buổi cafe, buổi nhậu nhẹt với đám bạn để đi lễ, để viếng Chúa hay đọc kinh. Sẽ có người cười nhạo ta, có người chế giễu ta, và ta cảm thấy tủi hổ, thậm chí là buông trôi đời sống mình nếu không có sự kiên định trong đức tin. Để có thể sống cho Chúa, đôi khi chúng ta phải nỗ lực từ bỏ một đam mê không tốt nào đó mà ta đã gắn bó với nó từ lâu. Từ bỏ nó, ta đau đớn như mất đi cái gì đó trên thân thể mình. Giêsu đòi ta phải hy sinh, mà hy sinh cũng đồng nghĩa với chết: chết đi cho con người cũ vốn ù lì và thích ở lại trong những cái gì cũ kĩ, xa xưa. Bởi thế, nên có nhiều bạn trẻ trong chúng ta đã không dám hy sinh, không dám vác thập giá, không dám chịu thiệt thòi. Thật đáng buồn lắm thay!

Nhưng nếu theo Giêsu, ta chỉ toàn gánh lấy đau đớn, vậy thì ta bước theo Giêsu để làm gì? Con đường của Giêsu không dừng lại ở khổ đau và thập giá, nhưng là băng qua chúng để đến vinh quang. Kinh nghiệm thực tế cũng cho ta thấy, chẳng có thành công nào mà không qua thập giá, chẳng có niềm vui nào mà không trải qua buồn phiền. Nghịch lý của Giêsu là vậy, có chết đi thì mới sống, có tử nạn thì mới có phục sinh, có tiêu hao thì có phục hồi. Đi theo Giêsu, ta được mời gọi phải làm mới lại toàn bộ con người của mình, như cạo đi lớp sơn cũ, để được thay một lớp sơn mới, như rụng đi chiếc lá cằn cỗi để có thể trổ sinh những chiếc lá xanh tươi.

Con đường vinh quang của Giêsu là con đường đi qua thập giá. Các bạn có dám bước với Người không? Chúng ta phải nỗ lực để bước qua, vì ngoài con đường này ra, chẳng còn con đường nào khác dẫn ta về bến Thiên Đàng.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ


BÀI MỚI HƠN - NEWER ARTICLES:
BÀI CŨ HƠN - OLDER ARTICLES: