Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Tuesday
Nov 21st 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME LIÊN ĐOÀN Tin Tức & Thông Báo HỌC HỎI ĐỂ TÂN PHÚC-ÂM-HÓA GIA ĐÌNH 2014

HỌC HỎI ĐỂ TÂN PHÚC-ÂM-HÓA GIA ĐÌNH 2014

E-mail Print

ĐỀ TÀI 4 BÀI ĐỢT I - Từ Chúa Nhật II Mùa Vọng (08/12/2013).

LỜI MỞ

Kính quý Cha,

Để thực hiện “Quyết Định Thực Hành Năm 2014” của Giáo phận Cần Thơ: “Tân Phúc-Âm-Hóa Gia Đình”, Ban Mục Vụ Giáo Phận kính gửi đến quý Cha các tập tài liệu “Học Hỏi Để Tân Phúc-Âm-Hóa Gia Đình” (Tất cả gồm 50 bài), để giới thiệu đến các Cộng Đoàn Phụng Vụ Chúa Nhật, trong toàn Giáo Phận, những câu học hỏi, dựa trên Thư Chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam 2013, về “Tân Phúc-Âm-Hóa” và về “Phúc Âm Hóa Đời Sống Gia Đình”.

Mỗi bài đề nghị 2 câu hỏi-thưa, với những chú thích, có điểm thêm những gương sống Phúc-Âm-Hóa, cách riêng là của các Thánh Tử đạo Việt Nam.

Kính mời quý Cha đọc qua trước, để tùy ý lựa chọn những điểm hữu ích và thích hợp cho Cộng đoàn mình.

Xin quý Cha mời Cộng đoàn đọc chung, trước khi nghe diễn giải.

Phần trình chiếu sẽ được gửi qua web.gpcantho

Chân thành cảm ơn quý Cha.

NB. Xin liên lạc qua địa chỉ: This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it hoặc This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it

Mùa Vọng 2013.

BAN MỤC VỤ GIÁO PHẬN GIÁO PHẬN CẦN THƠ

***
 

BÀI 1: ĐỊNH HƯỚNG VÀ CHƯƠNG TRÌNH MỤC VỤ CỦA GIÁO HỘI VIỆT NAM.

1. Định hướng và chương trình mục vụ của Giáo Hội Việt Nam1 trong những năm tới là gì? (x.TC. s. 2)

Là nỗ lực “Tân Phúc-Âm-hóa, để thông truyền đức tin2 Kitô giáo”.

2. Phúc-Âm-hóa là gì? (TC. s. 3)

Phúc-Âm-hóa là nỗ lực dẫn mọi người đến gặp gỡ Đức Giêsu Kitô3, trong Chúa Thánh Thần4, nhờ đó gặp gỡ Chúa Cha5, để đời sống được biến đổi theo tinh thần Phúc Âm6.

Chú thích

01/ * Thư Chung Hội Đồng Giám Mục Việt Nam năm 2013 viết: “Chúng tôi muốn chia sẻ với anh chị em về định hướng và chương trình mục vụ trong những năm tới. Trong ba năm qua (2010-2013), tất cả chúng ta đã cùng nhau học hỏi và sống ý nghĩa Giáo Hội: mầu nhiệm – hiệp thông – sứ vụ. Định hướng đó và tinh thần của Năm Đức Tin cần được tiếp nối bằng nỗ lực “Tân Phúc-Âm-hóa để thông truyền đức tin Kitô giáo”, cũng là chủ đề của Thượng Hội Đồng Giám Mục lần thứ XIII, tại Rôma, từ ngày 7-28.10.2012” (Thư Chung HĐGMVN 2013, s.2).

* Các Thánh Tử đạo Việt Nam là những tấm gương “Tân Phúc-Âm-hóa để thông truyền đức tin Kitô giáo”:

+ Thánh Phaolô Đổng (1802-1862) bị quan quân dùng sắt nung đỏ khắc trên má 2 chữ ‘tả đạo’, có ý nói Đạo Chúa là đạo sai lạc. Không chấp nhận kiểu xúc phạm này, ngài đã cương quyết chịu đau đớn để xóa bỏ 2 chữ tả đạo, rồi lại chịu đau đớn khắc vào đó 2 chữ “Chính Đạo” để làm chứng rằng: Đạo Chúa là Đạo Thật!

+ Cha thánh Giuse Hiển (1769-1840), 71 tuổi, thế mà mỗi tối Cha vẫn cặm cụi vẽ trên vải những hình Thánh Giá, với những nét hoa văn thật đẹp, tặng cho những người vào thăm. Nhờ đó, nhiều người ăn năn trở lại. Từ trong tù, Cha đã gây được phong trào sùng kính Thánh Giá khắp nơi.

02/ Để thông truyền đức tin Kitô giáo, vì “Ánh sáng Đức Kitô chiếu tỏa trên khuôn mặt các Kitô hữu, và ánh sáng ấy phải lan đến những người khác, giống như từ ngọn nến phục sinh, vô vàn những ngọn nến khác được thắp lên trong Đêm Vọng Phục Sinh” (TC. s.2).

03/ Gặp gỡ cá vị (gặp riêng) với Đức Giêsu Kitô:

+ Vì Đức Giêsu Kitô đã nói: “Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy…” (Ga 14, 6).

+ Thư Mục Vụ Mùa Vọng - Giáng Sinh 2013 của Đức Giám Mục GP cho chúng ta thấy những phương cách gặp gỡ Chúa Giêsu Kitô: “Mùa Vọng năm nay đến với chúng ta trong niềm hân hoan phấn khởi, vì Năm Đức tin đã đem lại nhiều ích lợi thiêng liêng cho toàn Giáo phận: chúng ta đã nỗ lực gặp gỡ Chúa Giêsu trong Lời Ngài, trong các Bí tích, trong Thánh lễ và kinh nguyện mỗi ngày”.

+ ĐTC Phanxicô mới viết trong Tông huấn Niềm Vui Phúc Âm (s. 3):

“Tôi mời mọi Kitô hữu, ở bất cứ nơi nào và hoàn cảnh nào, ngay lúc này đổi mới cuộc gặp gỡ cá nhân của mình với Chúa Giêsu Kitô, hay ít ra, quyết định để cho Người gặp gỡ mình và không ngừng tìm kiếm Người mỗi ngày. Không có một lý do nào mà một người có thể nghĩ rằng lời mời gọi này không dành cho mình, bởi vì “không ai bị chối từ niềm vui mà Chúa mang đến”. Chúa không làm cho những ai dám thực hiện cuộc mạo hiểm này phải thất vọng, và khi một người nào bước một bước nhỏ về phía Chúa Giêsu, người ấy nhận ra rằng mình được Người chờ đợi với vòng tay rộng mở. Đây là thời điểm để thưa cùng Đức Chúa Giêsu Kitô: “Lạy Chúa, con đã để cho mình bị lừa dối; bằng ngàn cách con đã chạy trốn tình yêu Chúa, nhưng con đang ở đây một lần nữa để lặp lại giao ước của con với Chúa. Con cần Chúa. Xin Chúa chuộc con lại một lần nữa. Lạy Chúa, xin một lần nữa đón nhận con trong vòng tay cứu độ của Chúa”. Điều này làm cho chúng ta cảm thấy sung sướng biết bao khi được trở lại với Người mỗi khi chúng ta đi lạc đường! Tôi nhấn mạnh một lần nữa: Thiên Chúa không bao giờ biết mệt khi tha thứ, chính chúng ta là kẻ cảm thấy mệt mỏi khi cầu xin lòng thương xót của Người. Người là Đấng mời chúng ta tha thứ “bảy mươi lần bảy” (Mt 18, 22) và ban cho chúng ta một mẫu gương: Người tha thứ bảy mươi lần bảy. Hết lần này đến lần khác Người lại đến để vác chúng ta trên vai của Người. Không ai có thể lấy đi khỏi chúng ta phẩm giá mà tình yêu vô hạn và bền vững này đã ban cho chúng ta. Người cho phép chúng ta ngẩng cao đầu và bắt đầu lại một lần nữa, với một sự dịu dàng không bao giờ làm cho chúng ta thất vọng, nhưng luôn luôn đem lại cho chúng ta niềm vui. Chúng ta đừng chạy trốn sự Sống Lại của Chúa Giêsu, chúng ta đừng bao giờ bỏ cuộc, điều gì xảy đến sẽ đến. Không gì có thể hơn sự sống của Người là sức mạnh đẩy chúng ta tiến tới!

04/ Gặp gỡ Đức Giêsu Kitô, trong Chúa Thánh Thần:

- Chúa Giêsu đã xác quyết: Ta sẽ xin Cha, và Người sẽ ban cho các con một Ðấng Bầu Chữa khác, để Ngài ở với các con luôn mãi…” (Ga 14, 16);“… khi nào Ngài đến, vì là Thần khí sự thật, Ngài sẽ đưa các con vào tất cả sự thật…”; “Thánh Thần Cha sẽ sai đến nhân danh Ta, chính Ngài sẽ dạy các con mọi sự, và sẽ nhắc cho con nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với các con".

- Thánh Phaolô viết: “Không ai có thể nói rằng: ‘Đức Giêsu là Chúa’, nếu người ấy không ở trong Thần Khí” (1 Cr 12,3). “Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng anh em mà kêu lên: Abba, Cha ơi!” (Gl 4,6).

- Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo dạy: “Sự nhận biết của đức tin chỉ có được trong Chúa Thánh Thần. Để được hiệp thông với Đức Kitô, trước hết cần phải được Chúa Thánh Thần đánh động. Ngài đến với chúng ta trước và khơi dậy đức tin trong chúng ta. Nhờ Phép Rửa, là bí tích đầu tiên của đức tin, mà sự sống, vốn bắt nguồn nơi Chúa Cha và được ban cho chúng ta trong Chúa Con, được truyền thông một cách thân mật và cá vị bởi Chúa Thánh Thần trong Hội Thánh” (x. Giáo Lý HTCG, s 683).

05/ Gặp gỡ Chúa Cha’ trong Đức Tin:

Vì "Cửa đức tin" (x. Cv 14,27) dẫn vào đời sống hiệp thông với Thiên Chúa và vào Giáo Hội vẫn luôn mở sẵn…

Hành trình này bắt đầu với bí tích Thánh tẩy (x. Rm 6, 4), nhờ đó chúng ta có thể gọi Thiên Chúa là Cha,… được tham dự cùng vinh quang của Ngài, nhờ hồng ân của Thánh Linh. Tuyên xưng niềm tin nơi Chúa Ba Ngôi, Cha và Con và Thánh Linh, cũng có nghĩa là tin nơi một Thiên Chúa duy nhất là Tình Yêu (x. 1 Ga 4,8): Chúa Cha đã sai Con của Ngài đến, khi thời gian viên mãn, để cứu độ chúng ta…” (x. Tông Thư Cửa Đức Tin, s.1).

06/ Biến đổi theo tinh thần Phúc Âm, được đúc kết trong tinh thần của Tám Mối Phúc Thật, được gọi là Hiến Chương Nước Trời, đặc biệt là ‘tinh thần nghèo khó’, qua cách chúng ta đối xử với những người nghèo:

Đức Thánh Cha Phanxicô đã mời gọi chúng ta, qua Tông Huấn đầu tiên của Ngài “Niềm Vui Phúc Âm”:

"Hãy lên đường, hãy lên đường cống hiến cho mọi người sự sống của Chúa Kitô…Tôi muốn thấy một Giáo Hội bị bầm giập, tổn thương và lấm lem trên đường dấn thân, chứ không phải là một Giáo Hội 'xanh xao vàng vọt' vì sống đóng khung và bám víu vào chu vi hàng rào an toàn của riêng mình"…

"Tôi không muốn có một Giáo Hội chỉ lo cho mình phải là 'cái rốn của vũ trụ', và sau đó, kết thúc bằng việc bị giam cầm giữa một mạng lưới định kiến và thủ tục"; “…bao nhiêu người đang chết đói trước cửa nhà chúng ta, và Chúa Giêsu vẫn không mệt mỏi nhắc nhở chúng ta: "Chính anh em hãy cho họ ăn đi" (x. Tông huấn Niềm Vui Phúc Âm, s.48.49).

 

BÀI 2: TÂN PHÚC ÂM HÓA.

1. Tân Phúc-Âm-hóa là gì?

Tân Phúc-Âm-hóa là đổi mới việc rao giảng Phúc Âm1, “mới về lòng nhiệt thành2, mới trong phương pháp3, và mới trong cách diễn tả4”.

2. Vì sao cần nỗ lực đổi mới việc rao giảng Phúc Âm?

Vì con người và thế giới ngày nay đang thay đổi nhanh chóng về nhiều mặt, văn hóa5, xã hội6 cũng như kỹ thuật7.

Chú thích

01/ * Từ: “Tân Phúa-Âm-hóa”:

Năm 1979: ĐTC Gioan Phaolô 2 dùng từ “Tân phúc âm hóa” lần đầu tiên trong cuộc viếng thăm Balan. Tuy nhiên, ý nghĩa của từ này chưa được khai triển rõ ràng.

Năm 1983: từ “Tân phúc âm hóa” được ĐTC Gioan Phaolo II dùng trong bài diễn văn cho HĐ các GM châu Mỹ Latinh (CELAM). Và từ đó, từ Tân Phúc Âm hóa trở thành thông dụng trong ngôn ngữ thần học và mục vụ. ĐTC nói: “Công cuộc kỷ niệm bán thiên niên việc rao giảng Phúc Âm sẽ có đầy đủ ý nghĩa nếu chư huynh, là giám mục, cùng với hàng linh mục và giáo dân, dấn thân không phải trong việc tái Phúc Âm hoá, nhưng trong cuộc tân Phúc Âm hóa: mới (tân) về lòng nhiệt thành, mới về phương pháp và mới về cách diễn tả”.

Năm 2010: ĐTC Bênêđictô XVI thành lập Hội Đồng Giáo Hoàng thúc đẩy việc Tân Phúc Âm Hóa.

Năm 2012: THĐGM khóa 13 với đề tài “Tân Phúc Âm Hóa nhắm đến việc truyền đạt đức tin” (xem thêm trong bài “Thường Huấn LMGP Xuân Lộc, 15.6.2012” của ĐGM Gs. Đinh Đức Đạo).

* “Tân Phúc-Âm-hóa không phải là rao giảng một Phúc Âm mới, vì ‘Đức Giêsu Kitô vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời’ (Dt 13,8), nhưng là “mới về lòng nhiệt thành, mới trong phương pháp, và mới trong cách diễn tả” (TC. s. 4).

“Công cuộc rao giảng Phúc Âm ngày nay phải coi là mới, không phải vì nội dung của Phúc Âm đã thay đổi, hay vì công việc rao giảng Phúc Âm trước đây là dở, là sai nên phải bỏ mà làm lại.

Nhưng lý do là vì đối tượng của việc rao giảng Phúc Âm, tức là người thời đại, đã thay đổi dưới nhiều khía cạnh... lôi kéo theo những thay đổi dồn dập và sâu xa, trong tâm hồn và trong cách nhìn các vấn đề của người đương thời.

Ví dụ việc phá thai. Đây không phải là vấn đề mới. Cái mới là thái độ trước vấn đề. Trước đây, người ta phá thai, và người ta biết và chấp nhận đó là sai, là tội. Ngày nay người ta phá thai, nhưng nhiều khi lại viện ra nhiều lý lẽ để biện hộ, cho đó là việc tốt, hay ít nữa, đó không phải là điều hoàn toàn xấu…” (GM. Gs. Đinh Đức Đạo. Thường huấn Lm. Gp.X.lộc.15-6-2012).

02/ Mới về lòng nhiệt thành:

- Như gương nhiệt thành của thánh cai đội Lê Đăng Thị (1825-1860): bất chấp bao khó khăn tủi nhục của một tù nhân, Ngài đã tìm cách dạy đạo cho một phạm nhân cùng bị xử. Thế là buổi sáng ra pháp trường, Ngài đã có được một người bạn đồng hành về hưởng vinh phúc Quê Trời.

- “Mới về lòng nhiệt thành là làm mới lại tương quan giữa bản thân chúng ta với Đức Giêsu Kitô, để mối tương quan ấy hướng dẫn toàn bộ đời sống chúng ta”. Đời sống này phải là đời sống chứng nhân, vì “Người thời nay sẵn sàng nghe theo những chứng nhân, hơn là nghe theo những thầy dạy, hoặc nếu có nghe theo các thầy dạy, thì cũng bởi vì các thầy dạy đã là những chứng nhân” (TC. S.4) (Tông huấn về Giáo Lý, Phaolô VI, 1975).

- Một nhà truyền giáo - một Kitô hữu - mà không có kinh nghiệm sâu sắc về Thiên Chúa qua kinh nguyện và chiêm ngưỡng, thì sẽ có ít ảnh hưởng thiêng liêng hay thành công về mặt truyền giáo (x. TH. Giáo hội tại Á châu).

Thực vậy, công tác mục vụ trong một xã hội đang chuyển biến cần có một thế hệ nhân sự lo việc mục vụ và truyền giáo có nhiều sáng kiến, nhiều khả năng thích ứng, nhất là có lòng hăng say, phát xuất từ lòng say mến Chúa Giêsu, đến độ không khó khăn, hay nghịch cảnh nào có thể làm nản chí và chùn bước (GM. Gs. Đinh Đức Đạo. thường huấn Lm. GP.X.lộc.15-06-2012).

03/ Mới trong phương pháp “là biết vận dụng những phương pháp thích hợp, để đáp ứng sự thay đổi nhanh chóng của thời đại về nhiều mặt, văn hóa, xã hội cũng như kỹ thuật” TC. S.4).

Vd. Phải đổi mới việc dạy giáo lý, cho thích ứng với sư phạm hiện nay, như dùng những phương tiện kỹ thuật nghe, nhìn, sinh hoạt giáo lý… “Các chương trình đào tạo bao gồm việc biên tập các bản văn và các sáng kiến, nhằm đào tạo cho các giáo lý viên không những biết sử dụng các công cụ hiện có hôm nay, mà còn giúp họ hiểu được đầy đủ bản chất đa diện của sứ mạng họ” (x. Tài liệu về Tân Phúc Âm hóa, Thượng Hội Đồng GMTG XIII, s.101).

04/ Mới trong cách diễn tả: “là cố gắng nghiên cứu và sử dụng những cách diễn tả phù hợp, để con người hôm nay có thể hiểu và lĩnh hội được sứ điệp Phúc Âm” (TC. S.4).

- Vd. Phải đổi mới cách diễn tả niềm tin cậy mến của chúng ta trong cách cầu nguyện, như đổi mới việc đọc kinh gia đình, sao cho thích ứng với giờ giấc, với lối sống, với cái nhìn hiện nay, cách riêng là của giới trẻ…

- Một trong những cách diễn tả, giới thiệu sứ điệp Phúc Âm hữu hiệu nhất là sống yêu thương.

ĐTC Bênêđíctô XVI viết: “Đức tin "được năng động nhờ đức mến" (Gl 5, 6) trở thành một tiêu chuẩn mới để hiểu biết và hành động, thay đổi toàn thể cuộc sống của con người” (x. Rm 12, 2 ; Cl 3,9-10 ; Ep 4, 20-29 ; 2 Cr 5, 17) (Cửa Đức Tin, s. 6).

ĐTC Phanxicô viết: "Hơn cả sự sợ hãi bị lầm lạc, tôi hy vọng chúng ta hãy sợ hãi mình bị giam hãm trong một cấu trúc tạo cho chúng ta một cảm giác an toàn sai lầm, trong đó: những quy định làm cho chúng ta trở thành những thẩm phán khắc khe, những thói quen làm cho chúng ta cảm thấy an toàn, trong khi bao người đang chết đói trước cửa nhà chúng ta, và Chúa Giêsu vẫn không mệt mỏi nhắc nhở chúng ta: "Chính anh em hãy cho họ ăn đi" (Tông huấn Niềm Vui Phúc Âm, s.49).

05-06/ Những thay đổi về văn hóa, xã hội:

Văn hóa-xã hội tại Việt Nam hiện nay đang đổi thay mau chóng vì chịu ảnh hưởng sâu ẩn, nặng nề:

- bởi hiện tượng tục hóa: một hiện tượng lịch sử được bắt đầu từ thế kỷ VIII, khi xã hội Âu Châu bắt đầu tiến trình tách rời ra khỏi Kitô giáo, để trở nên tự trị, độc lập vi Giáo Hội: ban đầu là độc lập về tài sản vật chất, về quyền hành cai trị…sau đó là tách rời cả vi các giới luật tôn giáo cũng như luân lý do Giáo hội đề ra. Tiến trình này kéo dài nhiều thế kỷ, ngày nay càng mạnh hơn (Xem thêm http://tgpsaigon.net/hoi-dap/20090920/2312).

- bởi ý thức hệ duy vật, vô thần: loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi suy nghĩ, hành động, hy vọng và đời sống của họ, một đời sống quá bon chen và thực dụng. Do đó, ta thấy tình trạng sa sút về đạo đức, luân lý lên tới mức độ đáng quan ngại, như các phương tiện truyền thông đã báo động…

- bởi hiện trạng di dân: hơn 8.000.000 người, cá nhân hoặc cả gia đình phải di chuyển, thường là đến các thành phố lớn, để học hành làm ăn...gây nên hiện tượng “đánh mất mình” trong đám đông. Văn hóa gia đình truyền thống bị xáo trộn, tổn thương: 31 đến 41% gia đình li dị, có cả những gia đình công giáo...nạn lấy chồng nước ngoài, nhiều khi chỉ vì lý do kinh tế...

- bởi hiện tượng toàn cầu hóa: nhiều người trẻ xính ngoại (ăn mặc, đầu tóc kiểu Hàn quốc...).

07/ Những thay đổi về kỹ thuật: như những máy móc, phương tiện nghe nhìn, thông tin, y khoa, giao thông…

Việt Nam là nước đang phát triển, áp dụng kỹ thuật từ nước ngoài. Lòng yêu chuộng khoa học thực nghiệm thôi thúc các bạn trẻ áp dụng những phương tiện kỹ thuật vào đời sống, nhưng xem ra càng ngày càng bị lệ thuộc vào chúng. 41 triệu người truy cập mạng internet mỗi ngày, thường chỉ là để giải trí, xem tin tức, hơn là để nghiên cứu học hỏi…(X. Tài liệu “Phương cách thích hợp để loan báo Tin Mừng trong bối cảnh văn hóa VN”, Lm. Antôn Nguyễn Ngọc Sơn. 2013).

 

BÀI 3: PHÚC ÂM HÓA BẢN THÂN.

1. Để Phúc-Âm-hóa mọi người1, bản thân mỗi người chúng ta phải làm gì?

Chính bản thân2 chúng ta phải được Phúc-Âm-hóa, phải củng cố và làm mới lại đức tin3 của mình.

2. Đòi hỏi thiết yếu trong sứ vụ Phúc-Âm-Hóa là gì?

Là liên đới4 và xót thương5 những nạn nhân, những người bị gạt ra bên lề xã hội.

Chú thích

01/ Phúc Âm hóa mọi người: đó là sứ mệnh của mỗi Kitô hữu:

- Hãy đi và làm cho muôn dân thành môn đệ (Mc 16, 15)...Sau hơn 2000 năm, lệnh truyền này vẫn khẩn thiết và phải được âm vang mạnh mẽ trong con tim mỗi chúng ta…

- Hôm nay, lời mời gọi này vẫn cần thiết. Chúng ta đang trải qua giai đoạn lịch sử rất đặc biệt. Những tiến bộ kỹ thuật đã mở ra những khả thi cho những tương tác giữa người với người và giữa các quốc gia. Nhưng những mối quan hệ toàn cầu này chỉ giúp ích cho thế giới khi nó được đặt nền tảng trên tình yêu, hơn là dựa trên chủ nghĩa vật chất. Tình yêu là điều duy nhất có thể lấp đầy trái tim con người và giúp con người xích lại gần nhau hơn. Thiên Chúa là Tình Yêu. Khi chúng ta lãng quên Thiên Chúa, chúng ta đánh mất hy vọng và không thể yêu thương người khác. Đó là lý do tại sao chúng ta phải minh chứng cho sự hiện diện của Thiên Chúa, để người khác cũng có thể kinh nghiệm điều đó” (x. Sứ điệp gửi Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới tại Brasil 7/2013).

02/ Chính bản thân chúng ta phải được Phúc-Âm-hóa…

“Chính bản thân chúng ta phải được Phúc-Âm-hóa, phải củng cố và làm mới lại đức tin của mình, rồi mới có thể giúp những anh chị em đã xa rời đức tin tái khám phá vẻ đẹp và ánh sáng đức tin. Ngày nay, khi một số người chỉ còn là Kitô hữu trên danh nghĩa, chúng ta hãy sống cho đúng với ơn gọi Kitô hữu của mình trong niềm vui, hãy chiếu tỏa sức hấp dẫn của Tin Mừng cho những người chung quanh” (TC, s.3).

03/ Củng cố và làm mới lại đức tin:

Tông thư Cửa Đức Tin cho chúng ta thấy: để củng cố, và làm mới lại đức tin, cần:

- tăng cường việc cử hành đức tin trong phụng vụ, đặc biệt là trong Thánh Thể, vốn là "tột đỉnh mà hoạt động của Giáo Hội hướng tới và đồng thời cũng là nguồn mạch từ đó phát sinh toàn thể năng lực của Giáo Hội".

- tăng trưởng cuộc sống chứng tá của các tín hữu [Đức tin "được năng động nhờ đức mến" (Gl 5,6) trở thành một tiêu chuẩn mới để hiểu biết và hành động, thay đổi toàn thể cuộc sống của con người (x. Rm 12,2; Cl 3,9-10; Ep 4,20-29; 2 Cr 5,17) Cửa Đức Tin, s.6].

- Tái khám phá nội dung đức tin được tuyên xưng, cử hành, sốngcầu nguyện, (Nhờ học hỏi Công Đồng Vaticanô II và Giáo Lý Của HTCG/ x. Cửa Đức Tin, s. 5;11).

- suy tư về chính hành động đức tin,

đó là sự quyết tâm mà mỗi tín hữu phải biến thành của mình…” (x. Cửa Đức Tin, s.9).

04-05/ Liên đới4 và xót thương5….:

* Đức Thánh Cha Phanxicô đã viết: “Phải thẳng thắn quả quyết rằng: có một liên hệ không thể tách rời giữa đức tin của chúng ta và những người nghèo. Chúng ta đừng bao giờ bỏ rơi họ” (Tông huấn Niềm vui Phúc Âm, s.48).

* Đức Thánh Cha Bênêđíctô XVI thì viết: Nhờ đức tin, chúng ta có thể nhận ra tôn nhan Chúa Phục sinh nơi những người đang xin tình thương của chúng ta. "Tất cả những gì các con đã làm cho một trong những người anh em bé nhỏ nhất của Thầy đây, là các con đã làm cho Thầy" (Mt 25,40): đâynhững lời cảnh giác không bao giờ được quên, và cũng là lời mời gọi trường kỳ: hãy đáp lại tình yêu mà Chúa đã chăm sóc chúng ta. Đó là đức tin giúp chúng ta nhận ra Chúa Kitô, và chính tình yêu Chúa thúc đẩy chúng ta cứu giúp Chúa, mỗi khi Ngài trở thành kẻ thân cận của chúng ta trong cuộc sống. Được đức tin nâng đỡ, chúng ta hy vọng hướng nhìn sự dấn thân của chúng ta trong thế giới, trong khi chờ đợi "Trời mới đất mới, trong đó có công lý cư ngụ" (2 Pr 3,13; x. Kh 21,1) (x. Cửa Đức Tin, s.14).

* Các Thánh Tử đạo VN nêu cao những tấm gương liên đới và xót thương người nghèo khổ:

- Thánh Simon Hòa là một thầy lang, dù có đến 12 người con, Ngài vẫn rộng rãi giúp đỡ người nghèo khổ: chữa bệnh miễn phí mà còn cho tiền cho gạo; có lần, Ngài vực một người gần chết đói bên đường, vác lên vai đưa về nhà chăm sóc…

- Thánh Antôn Nguyễn Đích thường xuyên thăm viếng, chăm sóc những người bị phong cùi... Ngài còn nuôi trong nhà cả những người mắc bệnh dịch rất dễ lây...

- Thánh Giuse Tả thường rộng rãi cho phân nửa, hoặc cho luôn những món nợ. Ngài nói: “Mình quên nợ cho người, Chúa quên tội cho mình”.

 

BÀI 4: PHÚC ÂM HÓA GIA ĐÌNH

1. Quyết Định Thực Hành1 Năm 2014 của Giáo phận Cần Thơ là gì?

Là “Tân Phúc-Âm-hóa Gia đình” 2.

2. Vì sao phải quan tâm đặc biệt đến việc “Tân Phúc-Âm-hóa gia đình”?

Vì gia đình là “nôi sự sống và tình yêu3”, là trường học tự nhiên và căn bản4, là Giáo hội tại gia5, nên việc Tân Phúc-Âm-hóa của Giáo hội phải được bắt đầu từ mỗi gia đình6.

Chú thích

01/ Quyết Định Thực Hành: Mỗi năm, Giáo Phận Cần Thơ chúng ta đều có bản Quyết Định Thực Hành chung, để Cộng đoàn Dân Chúa toàn Giáo phận, Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân cùng nhau nỗ lực thực hiện, qua việc học hỏi, cũng như qua những sinh hoạt, từ cấp Giáo xứ, đến Giáo hạt và Giáo phận.

02/ “Tân Phúc-Âm-hóa Gia đình”: Đây là Quyết định thực hành:

- theo định hướng của Giáo Hội Việt Nam: “Năm 2014: Phúc-Âm-hóa đời sống gia đình” (X. Thư Chung HĐGMVN 2013, s.4).

- và cũng theo hướng chung của Giáo hội toàn cầu: Năm 2014 sẽ diễn ra Thượng Hội Đồng Giám Mục Thế Giới đặc biệt về Gia Đình.

03/ Gia đình là “nôi sự sống và tình yêu:

* Gia đình là “nôi sự sống”: vì là nơi nảy sinh, chăm dưỡng và trưởng thành sự sống làm người và làm con Chúa, gia đình công giáo được mời gọi đề cao nhân phẩm, chống lại mọi hình thức xúc phạm đến sự sống và phẩm giá con người, nhất là can đảm nói không với tệ nạn phá thai và ly dị, đang tàn phá xã hội ngày nay.

* Gia đình là “nôi tình yêu”: Gọi gia đình công giáo là “nôi tình yêu”, là “Cộng đoàn đức ái”, vì qua cuộc sống chung, yêu thương, chung thủy, thảo kính nơi gia đình, ta cảm nghiệm được Tình Yêu và lòng Trung Thành của Thiên Chúa, cũng như học tập những kinh nghiệm chung sống, yêu thương, phục vụ trong xã hội.

04/ Gia đình là trường học tự nhiên và căn bản: vì đây là trường huấn luyện đầu đời, không thể thay thế được. Nơi đây, con cái được truyền thụ những đức tính nhân bản tự nhiên và siêu nhiên, là nền tảng cho cuộc sống làm người và làm con Chúa, trong xã hội và Giáo hội.

- Những đức tính nhân bản tự nhiên, như thành thật, trung tín, công bình, lễ độ, siêng năng, tiết kiệm, biết thương cảm, trật tự, quân bình trong phán đoán đối xử.

- Những đức tính nhân bản siêu nhiên, như được kể ra trong kinh ‘Cải tội bảy mối có bảy đức’. Có bốn nhân đức chính là: khôn ngoan, công bình, dũng cảm, tiết độ.

05/ Gia đình là Giáo hội tại gia vì cũng như Giáo hội, gia đình công giáo phải trở nên cộng đoàn đức tin, đức ái, phượng tự và truyền giáo.

* Gia đình là cộng đoàn đức tin: vì gia đình làm nên truyền thống đức tin gia đình, và truyền thụ đức tin cho nhau (chính khi thông truyền đức tin cho con cái, đức tin của cha mẹ được củng cố)...

* Gia đình là cộng đoàn đức ái (X. Chú thích 03).

* Gia đình là cộng đoàn phượng tự: vì gia đình công giáo giúp nhau thờ phượng Thiên Chúa, biến cuộc sống gia đình nên của lễ, qua cầu nguyện sớm tối, tiếp cận với Lời Chúa, nhất là thánh hóa ngày Chúa Nhật...

* Gia đình là cộng đoàn truyền giáo: vì nơi gia đình, cha mẹ là những tông đồ đầu tiên truyền đạt đức tin cho con cái... vì gia đình là chủng viện đầu tiên vun trồng ơn gọi... vì mỗi gia đình công giáo gương mẫu sẽ nên chứng nhân cho những gia đình khác...(X. Giáo Lý GDKTG, Ban GLGPCT 2008).

* Gương sống ‘Giáo hội tại gia’ của các Thánh tử đạo Việt nam:

- Thánh y sĩ Simon Phan Đắc Hòa (1774-1840) nhắn nhủ các con: “Cha yêu thương và hằng chăm sóc các con… nhưng cha phải yêu Chúa nhiều hơn. Các con hãy vui lòng vâng ý Chúa… các con ở lại với mẹ, yêu thương nhau và chăm sóc việc nhà…”.

- Thánh cai đội Phanxicô Trần Văn Trung (1825-1858) có con gái được phép ở trong tù chăm sóc, nhưng ông bắt con về nhà, để kịp học giáo lý chung với các bạn trong giáo xứ.

06/ Việc Tân Phúc-Âm-hóa của Giáo hội phải được bắt đầu từ mỗi gia đình:

- Như ĐTC Gioan Phaolô II đã xác định trong Tông huấn về gia đình s.86:  “Tương lai nhân loại sẽ đến qua gia đình

- Như Thư Chung Đại Hội Dân Chúa 2010 cũng viết: “Phải xem mục vụ gia đình là hoạt động quan trọng, và nối kết những kế hoạch và chương trình mục vụ của giáo xứ cũng như giáo phận” (s. 43).


BÀI MỚI HƠN - NEWER ARTICLES:
BÀI CŨ HƠN - OLDER ARTICLES: