Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Monday
Dec 18th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Đoàn Thể & Phong Trào Giới Trẻ Ở Lại Với Người: Sự Kém Tin Của Con Người - Sự Bất Lực Của Con Người

Ở Lại Với Người: Sự Kém Tin Của Con Người - Sự Bất Lực Của Con Người

E-mail Print

Sự Kém Tin Của Con Người

Các bạn trẻ thân mến,

Sự bất trung của dân Do Thái đối với Thiên Chúa như trình thuật sách Xuất Hành kể lại cho chúng ta bắt nguồn như một thái độ kém tin của họ đối với Người. Ngay khi chứng kiến những điều cao cả Người làm, họ dễ dàng nhìn nhận quyền năng vô biên của Người. Khi còn ở đất Ai Cập, các phép lạ Chúa thực hiện qua tay Môsê đã khiến họ ngỡ ngàng không ít. Rồi chuyện cả một đạo quân hùng mạnh của Pharao bị dòng nước cuốn trôi trong chớp nhoáng cũng khiến họ phải một phen kinh hồn. Từ việc chứng kiến những việc kỳ diệu của Thiên Chúa như thế, họ thấy thật hạnh phúc khi được Chúa nhận làm dân riêng, được có Chúa bao bọc chở che trong suốt hành trình dài lắm gian nan khốn khó.

Vào trong sa mạc, họ bước đi trong niềm vui sướng vì có Chúa kề bên. Nhưng thái độ ấy chẳng kéo dài được bao lâu, thì kí ức về những công trình kỳ diệu của Thiên Chúa dần dần mờ nhạt trong tâm trí. Họ bắt đầu lãng quên Thiên Chúa, và quay sang với những đam mê lạc thú của mình. Nhớ có lần, họ đòi có của ăn, Chúa ban Manna. Rồi họ muốn ăn thịt, Chúa cho một đàn chim bay đến. Ngay khi Chúa thỏa mãn những đòi hỏi của họ, họ ca ngợi Chúa và đặt hết niềm tin tưởng nơi Chúa, nhưng khi những tham vọng của họ không được lấp đầy, họ quay sang kêu trách Môsê và phỉ báng Thiên Chúa, Đấng đã giải thoát họ. Để khi Thiên Chúa cho những con rắn độc bò ra cắn chết nhiều người, họ mới vội vã thống hối ăn năn, xin Chúa thứ tha và chữa lành. Và biết bao câu chuyện tương tự khác xảy đến trên hành trình tiến về đất hứa này của dân khiến ta có cảm tưởng họ như đang chơi đùa với Chúa. Niềm tin của họ hệt như bóng mây, chợt hiện chợt tắt, tùy theo cảm hứng, tùy vào thời gian.

Các bạn trẻ thân mến,

Tin vào Chúa luôn là một thách đố cho con người ở mọi thời đại. Rất nhiều lần trong Tin Mừng, Đức Giêsu đã đòi hỏi người khác phải có lòng tin. Khi về thăm quê sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, Giêsu xuất hiện như một vị ngôn sứ, một bậc thông thái. Nhiều người đã ngạc nhiên về sự thay đổi này của Ngài. Họ không thể chấp nhận chuyện con trai của một bác thợ mộc và bà Maria tầm thường lại có thể làm thầy của họ. Họ không thể chấp nhận chuyện một chàng trai ngày xưa tầm thường nhỏ bé như bao người, nay lại trở nên một bậc kỳ tài giữa dân chúng. Họ đã không tin, nên Giêsu không thể làm phép lạ nào tại đó. Nơi khác, có nhiều bệnh nhân tuôn đến với Ngài, xin Ngài chữa trị. Có người lén lút đưa tay chạm vào áo Người vì tin rằng chỉ như thế thôi cũng đủ chữa lành rồi. Và họ đã được như ý. Lần nọ, Đức Giêsu dạy các tông đồ rằng nếu lòng tin của họ chỉ lớn bằng một hạt cải thôi thì đã có thể dời núi chuyển non. Ngài còn than thở, rằng không biết ngày Ngài trở lại, niềm tin có còn xuất hiện trên mặt đất nữa không. Đối với Giêsu, có lòng tin vào Chúa là điều căn cốt và thiết yếu của con người.

Tin vào Chúa là trao gửi hết cho Người trọn vẹn con người chúng ta. Khi ta tin vào Chúa, ta chân nhận Ngài là Đấng đủ sức làm được những điều ta không thể. Tin vào Chúa là thái độ cởi mở của tâm hồn, là dành cho Chúa một chỗ đứng quan trọng trong cuộc đời ta, là phó thác mọi sự cho Người. Tin đồng thời cũng là hiến dâng, là trao gửi. Người xứng đáng để ta tin phải là người rất tuyệt vời trong mắt ta. Ta dành trọn vẹn tình yêu cho người ấy. Thế nên, tin và yêu có một mối liên kết rất chặt chẽ với nhau.

Điều đáng buồn là lắm khi thái độ của chúng ta với Thiên Chúa cũng hệt như dân Do Thái năm xưa. Ta chỉ tin khi nào ta chứng kiến rõ ràng và tường tận. Khi nghe đâu đó có phép lạ xảy ra, lòng ta như bừng dậy, đức tin ta rạo rực. Ta mong muốn hành hương đến nơi này nơi nọ có sự tích phép lạ để thỏa chí tò mò, trong khi Thánh Thể là nguồn cội mọi ơn lành đang chờ ta hàng ngày nơi nhà Tạm, ta chẳng màng chi đến. ta hăm hở với những gì lạ thường, hấp dẫn, hơn những gì bình dị, đơn sơ. Ta biết là Thiên Chúa quyền năng đấy, nhưng ký ức ấy không sống động trong ta, nên khi tai ương của cuộc đời thình lình ập xuống, ta chới với và không biết bám vào đâu. Giải pháp đầu tiên xảy đến trong đầu không phải là cậy tin và tìm đến Chúa, nhưng là chạy theo những trò mê tín dị đoan, những giải pháp mang tính thủ thuật của con người.

Phải, ta thiếu niềm tin vào Thiên Chúa là vì ta hay quên những gì Người thực hiện trên ta. Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa yêu chuộng sự thinh lặng và âm thầm. Hẳn Người sẽ không bao giờ muốn chiếm đoạt niềm tin của chúng ta bằng những phép lạ hoành tráng, uy phong. Hãy đi vào trong cầu nguyện và chiêm ngắm, các bạn sẽ nghiệm ra được vô số các phép lạ Ngài làm trong cuộc đời mình. Hãy như Mẹ Maria, năng suy đi nghĩ lại trong lòng những gì xảy đến. Khi ấy, bạn sẽ thấy Chúa thật tuyệt vời biết bao, và dần dần niềm tin của bạn vào Chúa sẽ được củng cố.

Sự Bất Lực Của Con Người

Các bạn trẻ thân mến,

Vì một phút nông nỗi, Ađam và Eva đã đánh mất đi niềm hạnh phúc Địa Đàng. Ân huệ nguyên thủy đã không còn nữa. Họ đành phải sống hết kiếp con người trong đau khổ, mỏi mệt, cho đến khi trở về với tro bụi, nơi mà từ đó họ được dựng nên. Họ và con cháu đời sau phải đối diện với biết bao thăng trầm của cuộc sống mà không sao thoát ra được. Gia đình đổ vỡ, tương quan rạn nứt, phải làm nô lệ cho những hoàn cảnh và cảm xúc của mình.

Như một dấu chỉ mang tính định mệnh, ngay từ lúc sinh ra, con người đã chào đời bằng tiếng khóc, chứ không phải bằng tiếng cười hân hoan. Rồi sự sống cứ xoay vần theo nhịp: sinh ra, lớn lên, trưởng thành, già nua, rồi lại chết. Từ hư không, con người xuất hiện, rồi sau một khoảng thời gian ngắn ngủi được hít bầu không khí dưới bầu trời, con người lại trở về với hư không, như thể chưa bao giờ tồn tại. Trong suốt khoảng thời gian ngắn ngủi tại thế ấy, hạnh phúc và niềm vui chỉ như mây bay, còn bao khổ đau và lo lắng cứ chất chồng như núi. Kiếp con người, một kiếp sống âm u, tăm tối. Con người sinh ra rồi chết đi, để lại điều gì trên trần gian, có chăng cũng chỉ là những dấu vết của một thời nặng gánh mỏi mệt, đau xót. Có lẽ vì cảm nhận như thế nên nhiều người đã ví cái chết như một sự “an nghỉ”, một cuộc giải thoát, một giấc ngủ bình yên sau ngày dài bương chải những truân chuyên.

Có mấy ai trong chúng ta hoàn toàn thoát khỏi những vướng bận của bụi trần? Lúc nào trên vai ta cũng là những gánh trách nhiệm nặng nề. Ta lo có miếng cơm manh áo để tồn tại, rồi đến lo cho cha mẹ, cho gia đình, người thân. Xuân về, hạ qua, thu đi, đông đến, bốn mùa luân phiên thay đổi. Ta chờ hoài đến giây phút được an nhàn thong dong, nhưng chẳng bao giờ thấy. Lúc nào ta cũng có cảm giác như mình đang ở tha hương. Tận cõi lòng, ta khao khát tìm về một chỗ nghỉ ngơi, để tựa đầu, để than thản. Ta cứ mãi tìm hoài hết điều này đến điều kia để khỏa lấp tâm hồn mình, nhưng sao ta cứ luôn thấy thiếu. Khoảng trống trong tâm hồn vẫn cứ còn đó, gắn chặt với đời ta như bóng với hình. Ta muốn vươn dậy, muốn bay lên nhưng thân phận nhân sinh cứ kéo ghì ta xuống.

Ta buộc phải đối diện với những người ta không ưa, phải làm những điều ta không thích, trong khi người ta yêu mến cứ luôn mãi xa ta, chuyện ta muốn làm vẫn xa tầm tay với. Những tương quan làm ta hạnh phúc thì chẳng kéo dài được bao lâu, trong khi người làm mệt mỏi thì hằng hà sa số. Ta mang trên mình một thân xác diệu kỳ, nhưng cũng mong manh yếu ớt. Gió trở trời là đã cảm thấy có gì bất ổn. Những mầm mống bệnh tật như kẻ trộm chực chờ ta. Tâm trí ta được kết cấu hết sức tinh vi, nhưng chỉ cần một cú va chạm nhỏ, ta có nguy cơ trở thành một sinh vật vô tri không hơn không kém. Những mong ước của ta, có khi là rất chính đáng, bao lần được cuộc sống này thỏa mãn? Ngày với đêm vần vũ xoay, ánh dương lên rồi vầng nguyệt xuống. Tất cả vẽ lên một bức tranh bất định của lịch sử.

Nhìn ra xã hội, ta cũng thấy bóng dáng sự xấu hoành hành. Chuyện mua bằng mua cấp. Chuyện quay cóp để được điểm cao. Chuyện hối lộ để được trắng án. Chuyện có quyền thì chà đạp công lý. Chuyện có tiền thì đánh đổi cả lương tri. Nhiều khi ta cũng muốn làm cái gì đó để xây dựng cuộc đời, nhưng những nỗ lực của ta cứ như hạt cát nơi sa mạc mênh mông, như giọt sương sánh với đại dương rộng lớn. Chẳng mấy người còn tin vào tình thương, chẳng mấy ai còn tin vào tha thứ. Con người giải quyết những xung đột của nhau bằng súng đạn, bằng bạo tàn, chứ không cùng nắm tay nhau để gắn lại vết thương rạn nứt. Trước sự dữ đang hoành hành giữa thế gian, ta cảm thấy mình bất lực hoàn toàn. Phận ta, ta còn lo chưa xong, huống hồ gì chuyện thay đổi cả thế giới.

Thế nhưng, tuy sức mạnh của sự dữ lớn thật đấy, ta cũng không hoàn toàn bị mất hút. Giữa hàng vạn cây cổ thụ ngã xuống, vẫn có tỷ tỷ hạt giống âm thầm nảy sinh. Nhìn bề ngoài, ta cảm giác có vẻ như sự dữ đang thắng thế, nhưng thực chất, Thiên Chúa vẫn âm thầm hoạt động. Đích thực là tự sức chúng ta, chúng ta không thể làm được gì. Nhưng với sức mạnh của Thiên Chúa, ta hoàn toàn có quyền hy vọng vào một tương lai tương sáng. Dưới vực sâu của kiếp tro bụi, ta hãy ngước mắt nhìn về phía trời cao, kêu nài bằng tiếng than van ai oán nhất của cõi lòng, đánh thức dậy nơi Thiên Chúa lòng trắc ẩn của Ngài. Ta tin rằng Ngài sẽ hạ giới đến cứu chúng ta. Ta hoàn toàn có quyền dám mơ đến chuyện ơn trời sẽ xuống và làm bừng dậy nơi chốn bùn lầy đen tối và hôi tanh của thế gian những cánh sen tươi đẹp và thơm ngát. Đấy là niềm tin vào ơn cứu độ nơi Thiên Chúa của chúng ta. Chúng ta hãy dọn mình chờ Chúa đến bên đời ta.

Pr. Lê Hoàng Nam, SJ


BÀI MỚI HƠN - NEWER ARTICLES:
BÀI CŨ HƠN - OLDER ARTICLES: