Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Hoa Kỳ

Monday
Dec 18th 2017
Text size
  • Increase font size
  • Default font size
  • Decrease font size
HOME Đoàn Thể & Phong Trào Giới Trẻ Ở Lại Với Người: Hậu Quả Của Tội - Câu Chuyện Tháp Babel

Ở Lại Với Người: Hậu Quả Của Tội - Câu Chuyện Tháp Babel

E-mail Print

Hậu quả của tội: Tương quan gia đình đổ vỡ

Các bạn trẻ thân mến,

Sau khi bà Eva nghe lời dụ dỗ của con rắn, hái trái cấm đưa cho chồng và hai người cùng ăn, mọi sự rắc rối bắt đầu xảy ra. Những tháng ngày bình yên và hạnh phúc không còn nữa. Những giây phút vô tư rong chơi bên ngàn ong bướm, nghe tiếng gió reo, chim hót giữa rừng cây cũng tan biến. Vì thói ngạo mạn và tự kiêu, con người chẳng những không đạt được những gì mình mong mỏi mà còn làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn. Con người đã dám chống lại Chúa Tể muôn loài, thì mọi loài cũng không còn vâng phục con người nữa. Tương lai của họ giờ đây chỉ là một màu đen u ám và vô định. Màu đen ấy đến từ những lao nhọc vất vả mới có miếng cơm, đến từ việc người nữ phải đau đớn mới có thể sinh con; nhưng hơn cả, màu đen của cuộc sống đến từ những tương quan đổ vỡ giữa mình với Tạo Hóa, với muôn loài và với nhau.

Nhớ lại lúc Chúa hỏi tại sao Ađam ăn trái cấm, ông chẳng những không thành khẩn nhận tội, còn đùn đẩy cho vợ mình! Ông còn sẵn giọng với Chúa, có vẻ như trách cả Chúa. Ông nói, “chính người phụ nữ mà Ngài đã ban cho con để ở cùng con, chính cô ta đã bảo con ăn”. Sự thật tuy đúng là như thế! Nhưng “sự nên một” mà Thiên Chúa đã tạo ra giữa hai người đã bị ông chia cắt. Một thời, ông đã xem cô gái kia như “xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi”. Ông đã gắn kết cuộc đời mình với nàng. Ông đã từng có với nàng những tháng ngày hạnh phúc thăng hoa. Người phụ nữ kia đã từng mang đến cho ông những ấm áp khi trời trái gió trở giông. Biết bao nhiêu là ân nghĩa! Vậy mà giờ đây, ông chẳng những không dám đón nhận lấy thiếu sót của nàng, còn vạch mặt chỉ tên, đổ hết trách nhiệm cho nàng; lại còn trách cả Chúa là lỗi do Chúa khi Chúa dẫn nàng ấy đến với ông nên ông mới khốn khổ thế này. Tình cảm vợ chồng gắn bó keo sơn đã bị những ích kỷ và hèn nhát của con người làm cho vụn nát.

Chưa hết, sách Sáng Thế còn thuật lại cho chúng ta câu chuyện của hai người con Ađam và Eva là Cain và Aben. Chỉ vì ganh tỵ với em, Cain đành tâm ra tay sát hại chính em ruột của mình. Khi Thiên Chúa hỏi Cain “Em ngươi đâu?”. Ông chối đây đẩy, bảo rằng ông có phải là người được giao trách nhiệm trông coi em mình đâu. Đôi bàn tay của Cain đã vấy máu em mình. Tình huynh đệ ruột thịt cũng bị cắt đứt. Một gia đình hiệp nhất đã bị chia năm xẻ bảy. Đó là hậu quả của tội, của việc chống lại Thiên Chúa, của việc không đặt Thiên Chúa ngay giữa trung tâm gia đình, nhưng đi tôn thờ những lợi ích, tham vọng và những thúc đẩy thấp hèn của bản thân.

Các bạn trẻ thân mến,

Hẳn là các bạn cũng đã từng chứng kiến rất nhiều những đổ vỡ như thế khi xem tin trên TV, báo chí; hoặc biết đâu chính các bạn có khi cũng là nạn nhân của những đổ vỡ trong chính gia đình mình. Các bạn thử nghĩ lại xem, những đổ vỡ mà các bạn có kinh nghiệm có cùng nguyên do như câu chuyện xảy ra với gia đình Adam, Eva, Cain và Aben không. Các bạn hãy duyệt xét xem, đâu là nguồn gốc phát sinh ra chuyện vợ chồng không còn yêu thương nhau, nhưng đổ trách nhiệm cho nhau, chuyện anh em không còn quý mến nhau, nhưng sát phạt nhau, hành hạ nhau, chì chiết nhau. Có phải là do những gia đình ấy đã gạt Chúa ra bên ngoài cuộc sống của mình không? Hay ngược lại, các bạn hãy nhìn đến những gia đình ấm êm hạnh phúc, xem đâu là bí quyết của họ. Chắc chắn, bí quyết ấy nằm ở chỗ, người chồng biết đưa vai gánh lấy những hy sinh với tất cả lòng quảng đại và tình yêu của mình dành cho vợ và con cái; người vợ biết khiêm nhu phục vụ, âm thầm hy sinh thức khuya dậy sớm để nâng khăn sửa túi cho chồng và để nhẹ nhàng sửa dạy con; và đàn con thì biết vâng nghe những lời hay ý đẹp của cha mẹ và noi gương cha mẹ trong việc hành xử lẫn nhau.

Xã hội ngày nay coi trọng bạc tiền hơn tình nghĩa. Họ xem tình yêu chỉ như một trò chơi để khuây khỏa, xem lòng nhân nghĩa nhẹ tựa lông hồng. Họ đặt tất cả những giá trị trên cán cân lợi ích. Cái gì có lợi cho mình, cái ấy mới được xem là điều cần theo đuổi. Rốt cuộc, những tư lợi ấy chỉ dẫn họ đến chỗ tự tiêu hủy bản thân, gia đình và tất cả các tương quan khác.

Các bạn thân mến, xin mời các bạn hãy lắng nghe lời răn dạy của thánh vịnh gia, chỉ vẽ cho chúng ta biết đâu là điều cần làm để gia đình được hạnh phúc. Thánh vịnh 127:
Hạnh phúc thay bạn nào kính sợ CHÚA,
ăn ở theo đường lối của Người.
Công khó tay bạn làm, bạn được an hưởng,
bạn quả là lắm phúc nhiều may.
Hiền thê bạn trong cửa trong nhà
khác nào cây nho đầy hoa trái;
và bầy con tựa những cây ô-liu mơn mởn,
xúm xít tại bàn ăn.
Ðó chính là phúc lộc CHÚA dành cho kẻ kính sợ Người.
Xin CHÚA từ Xi-on xuống cho bạn muôn vàn ơn phúc.
Ước chi trong suốt cả cuộc đời
bạn được thấy Giê-ru-sa-lem phồn thịnh,
được sống lâu bên đàn con cháu.
Nguyện chúc Ít-ra-en vui hưởng thái bình.
Các bạn thân mến, các bạn có tin như thế không?

Câu Chuyện Tháp Babel

Các bạn trẻ thân mến,

Sự bất tuân của con người đối với Thiên Chúa đã khiến cho con người không còn xứng đáng sống trong Vườn Địa Đàng. Vì sự ngạo mạn của mình, con người đã tiếp tay cho tội lỗi đã xâm nhập vào trần gian, phá vỡ đi cấu trúc tuyệt đẹp ban sơ của công trình Tạo Hóa. Từ nay, con người phải lao động vất vả mới có miếng cơm. Bản chất con người vốn đã yếu đuối, nay lại phải gánh thêm những gánh nặng của mưu sinh và trách nhiệm. Một khi tương quan với Thiên Chúa bị tổn thương, tương quan giữa con người với nhau cũng không còn bền chặt: vợ chồng cãi vả, anh em giết nhau, đổ lỗi cho nhau. Con người như thể cứ loay hoay mãi trong cái vòng lẩn quẩn của tội lỗi, của vong ân mà không sao thoát ra được.

Sách Sáng Thế có tường thuật lại cho chúng ta một câu chuyện vừa bi vừa hài, câu chuyện về một cái tháp có tên là Babel. Ngày ấy, con người vẫn còn nói với nhau cùng một thứ tiếng. Họ hiểu nhau và rất đồng lòng với nhau. Tiếc thay, cái đồng lòng mà con người có lúc ấy là nỗ lực chống lại Thiên Chúa. Họ có tham vọng muốn xây một cái tháp cao thật cao, cao đến tận trời xanh, đến tận ngai Thiên Chúa. Họ nhất quyết không chịu thua Thiên Chúa. Họ muốn vị trí của họ phải ngang bằng với Thiên Chúa, một tham vọng thật quá sức kinh khủng! Thế rồi, họ cất công mang vật liệu đến, ngày từng ngày nỗ lực chất đá lên cao. Họ làm việc rất nhiệt tình, với một hy vọng ngày nào đó, khi ngọn tháp của họ đã vươn lên tới trời, họ sẽ cho Thiên Chúa biết họ không tầm thường và nhỏ bé như Thiên Chúa nghĩ. Kết cục của cái tham vọng vô hạn và ngông cuồng ấy là con người bỗng dưng nói những thứ ngôn ngữ khác nhau. Chẳng ai hiểu ai nữa. Con người lại tiếp tục bị chia rẽ, xâu xé nhau. Công trình phải bỏ lại dang dở mà tình thân năm xưa cũng chẳng còn.

Các bạn trẻ thân mến,

Mỗi khi chúng ta quá tự tin vào sức bản thân, mỗi khi chúng ta nỗ lực để trở thành thành trung tâm của vũ trụ, hay mỗi khi chúng ta muốn người khác phải nể trọng mình, ấy là khi chúng ta đang xây những tòa tháp như trong câu chuyện vừa rồi. Tin vào bản thân là điều cần thiết, nhưng khi ta quá tự tin đến độ không còn khiêm nhu cậy nhờ vào sức Chúa, ta đã tự cho phép mình trở thành Thiên Chúa rồi. Chỉ có Chúa là Đấng cao vượt trên mọi sự và là Đấng duy nhất phải được tôn thờ. Khi ta muốn mình ở trên người khác, muốn người khác nể trọng ta, ta cũng đã tự xếp mình ngang hành với Thiên Chúa. Hình ảnh dang dở của tháp Babel nhắc nhớ chúng ta rằng bất cứ hành vi nào xuất phát từ tham vọng và sự ngạo mạn của ta, đều sẽ dẫn đến thất bại và đổ vỡ.

Khi con người chống lại Thiên Chúa, tự khắc con người cũng sẽ chống lại nhau. Một trong những nguyên do dẫn đến những chia rẽ của con người là “con người không hiểu nhau”. Không hiểu nhau chưa hẳn là do ta sử dụng những ngôn ngữ khác nhau. Có những khi ta nói cùng một ngôn ngữ, nhưng chưa chắc ta đã hiểu nhau. Hiểu nhau là kết quả của một cuộc gặp gỡ giữa con tim, là sự đồng điệu của tâm hồn, vượt trên những biểu hiện của nguyên lý âm thanh. Hai người yêu nhau, đôi khi không cần phải nói với nhau nhiều lời, họ cũng cảm nhận được tình yêu từ phía người kia. Ta không hiểu nhau, là vì ta vẫn còn ở bên ngoài thế giới của người kia. Và khi không hiểu nhau, ta bỏ mặc mọi người, chỉ lo đi tìm và vun đắp cho một cõi hạnh phúc của riêng ta.

Khác với chúng ta, Giêsu lúc nào cũng là một con người thấu hiểu người khác. Giêsu biết các tông đồ có động lực chưa đủ trong sáng khi theo Ngài, nhưng vì hiểu cho sự nông cạn của các ông, Giêsu vẫn kiên trì dạy dỗ. Giêsu hiểu được tâm trạng của những người bị bệnh phong khi bị xã hội ruồng rẫy, nên Giêsu không đứng đàng xa mà làm cho họ được sạch. Trái lại, Ngài đến gần, đụng chạm đến họ, đưa họ về với phẩm giá làm người. Giêsu hiểu được cảm giác của một người bị bại liệt trong nhiều năm kinh khủng như thế nào, nên không cần đợi đến ngày mai, nhưng trong chính ngày hôm nay, ngày Sabat, Giêsu đã chữa lành cho họ, bất chấp những bắt bẻ của giới luật sĩ và kinh sư. Giêsu hiểu được nỗi lòng của người phụ nữ ngoại tình, nên thay vì kết án như luật chỉ định, Giêsu đã trao ban cho chị ta một niềm hy vọng mới: chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa. Giêsu hiểu người khác là vì trái tim của Giêsu đầy ắp tình yêu.

Ước gì mỗi người chúng ta nhờ luôn quy hướng về Chúa mà cũng trở nên một người hiểu cho hoàn cảnh của người khác, đừng vội kết án, nhưng luôn biết sẻ chia. Chỉ có tình yêu mới có thể nối kết chúng ta, và giúp chúng ta đập tan đi những tòa tháp Babel là biểu tượng cho thói ngạo mạn của ta với Chúa và sự chia rẽ giữa ta với nhau mà thôi.

Phêrô Lê Hoàng Nam, SJ


BÀI MỚI HƠN - NEWER ARTICLES:
BÀI CŨ HƠN - OLDER ARTICLES: